« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        

CÁNH ĐỒNG CHẬT - NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

BÀI VIẾT YÊU THÍCH Trackbacks (0) góp ý (5)   

Cánh đồng chật

Ăm ắp nắng ngoài cánh đồng mượt lúa
Chật những cánh diều no gió một miền quê
Em xếp tuổi thơ theo chiều dài những ngày
Cha một mình gánh lúa
Chỉ còn cánh đồng chật vai áo sờn xanh

Thả vào tuổi mười lăm những ước vọng sum vầy
Thời thiếu nữ
ấp gối giấc mơ trên những giảng đường...

Tháng chín
Tiếng quê vọng lên cánh đồng rất chật
Vơi bóng mẹ hiền, vơi nửa giấc mơ
Em khoác lên tóc mình thêm lần mắc nợ
Cánh đồng chiều - mẹ - những lời ru

Hồn nhiên tiếng cười trẻ thơ vọng vào chiều
Quế Sơn lặng trầm nét nhớ
Cánh đồng đã phơi mùa bên những rạ rơm
Lại một mùa vắng mẹ
Tiếng ai về trên những ngọn đồi cao.

Em đẩy giấc mơ mình đi theo hình bóng mẹ
Phía bên kia núi đồi
Hoán đổi một hình dong

Chỉ còn cánh đồng rất chật
Phía ngôi nhà
Cha tựa cửa nghìn năm...
N.T.A.D
t

NGÀY RỖNG

BÀI VIẾT YÊU THÍCH Trackbacks (0) Thêm góp ý   
      Ngày bỗng rộng vô cùng với một buổi chiều ngược gió tôi đi về trong trời đang chuyển bão. Mưa xiên xiên. Qua cầu, gió thốc mạnh, tay tôi rát buốt. Đã đông đâu mà lạnh. Trời mới vừa chớm thu hôm nào? Nhưng cái lạnh bắt đầu từ cuối những dòng sông, hay bắt đầu từ những vùng, miền đang chìm vào mưa lũ. Miền Trung, dù có nâng cấp bao nhiêu con đường, bao nhiêu đổi thay thì trũng vần hoàn trũng. Lũ vấn về như bao đời nay không hề thay đổi. Nhưng năm nào cũng dùng từ "đỉnh lũ", biết "đỉnh" đến bao giờ mới tha cho cái miền cong cong đòn gánh gánh cả hai đầu mà đôi khi cứ thấy chơi với? Khúc ruột. Nghe mãi điệp khúc ấy cũng thành quen. Rồi lại có đâu đó sự thương hại vung vẫy... Tôi lăn tăn đôi điều khi nhận điện thoại từ quê. Hà Tĩnh mưa lớn, đập thủy điện gần vỡ, người chết, nhà trôi. Cúp điện. Thế lại một mùa mưa cha chẳng yên lòng, lại cứ ngai ngái với những cơn tung hoành của thiên nhiên. Cứ đi, cứ nghĩ. Rồi hóa ra những điều mình nghĩ lâu nay thì bao người đã làm, đã nghĩ cả rồi. 
         
            Tự thấy rỗng. Biết dâng gì cho một ngày trôi nhanh thật nhanh về bên những đốm lửa nhỏ nhoi cuối một con đường? Chiếc áo khoác mỏng lại ép vào thịt da như thể chứng minh cho tôi cái lạnh bắt đầu từ đâu và kéo về vây quanh từ bao giờ. Lại nhớ cái bếp lửa than cời của mẹ. Góc bếp nhỏ mà ấm. Góc bếp mẹ nấu bao nhiêu bữa cơm nuôi chị em tôi khôn lớn nên người. 
      Lại rỗng. Ở phố. Bói đâu ra một cái bếp lửa như thế trong những lúc tâm của bàn tay mình riết lạnh? Tôi đã không còn thắc mắc vì sao, sao vì, …thay vào đó là tự ngồi ngẫm lại. Con đường mình vừa đi qua, hoa hồng không bao giờ nở đúng ngày tôi muốn. Ví như ngày sinh nhật, ví như kỷ niệm cho một tình yêu, hay ngày vu vơ trên những con phố không màu, mà đầy mùi vị của sự thanh tao hay điều nhẵn tiền thấp bé?
       Chiều nay trời xiên xiên mưa, gió xiên xiên lạnh. Tôi vẫn trễ một lời hẹn với đứa bạn thân vì lâu không gặp mà cứ lần lừa mãi. Gặp để nghe bạn kể về ngày hôm qua, để soi thêm cho bạn một ánh sáng, một niềm tin, hay một sự định sẵn của số phận. Tôi lại học cách bỏ qua. Lần này. Lần nữa. Rồi học cách quên. Quên lời hứa, quên điều từng day dứt. Bạn nhắn tin, mày dạo này sống như mây trời. Ừh. Sống thế. Cho thảnh thơi. Không làm ai buồn. Cũng không làm xáo trộn ai. Thế. Rỗng. Bạn lại nhắn “Người ơi, đôi khi buồn chẳng thiết sống. Ta làm lại mới đời ta có thể được không?”. Tôi đánh tiếng thở dài đủ để mình tôi nghe, mày làm lại mới mày àh. Cắt tóc ngắn? Trang điểm đậm? chưng diện đủ mốt? tóm lại, làm mới bằng suy nghĩ, làm mới suy nghĩ để rồi đi tới hành động, giữ hành động và làm chủ hành động. Đó mới là thượng sách. Chứ ba cái hào hoa bên ngoài không thể làm mới một tâm hồn đã mệt, một trái tim đã đau và một ánh mắt nhắm nghiềm vì sự đời ngang trái. Trả lời xong, tôi lại mỉm cười. Triết lý nghe bằng tai hay thỉnh bằng mắt? Cả hai!
       Chính xác là tôi đang nghĩ gì trong buổi chiều xiên xiên mưa gió đó? Chính xác là tôi đang đi ngược lại mới cảm nhận được mọi thứ xiên xiên. ............by nguyenthianhdao............

ĐẮNG

BÀI VIẾT YÊU THÍCH Trackbacks (0) Thêm góp ý   



Nguyễn Thị Anh Đào


ĐẮNG


Không đủ thời gian theo kịp chuyến tàu

Ga muộn kéo ngày chết rỗng

Những bước chân

Đến từ đâu trên mặt đất

Hấp hây nỗi buồn?


Không đến được nơi bắt đầu khai nụ yêu thương

Tháng ngày trượt dốc

Khi tình yêu thôi bao dung

Có ai nhận mình đơn độc?


Đoàn tàu ấy mang anh đi

Về phía ngôi nhà sáng đèn

Người đàn bà ngoài ba mươi

Hớp ngụm trăng non rớt trên vòm ngực.


Nắng đã vãn ngày

Gió sắt se lay

Nửa trái tim quỳ gối

Vuốt ngược tiếng thở dài.


Em dâng anh giọt đắng....

                                                             26-6-2010

                                                              N.T.A.Đ

MÙA NGƯỢC GIÓ - NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

BÀI VIẾT YÊU THÍCH Trackbacks (0) góp ý (1)   

Khoảnh khắc,ảnh Đặng Thu Thủy

     

      ....Những mùa hạ trôi qua thật mềm như sợi tóc mai, đôi khi giống như em vẫn thường ngồi ngắm bình minh trên biển. Nhìn những chú còng gió vẫn miệt mài se những buồn vui của cuộc đời. Chị vẫn thường nói rằng, em để tóc dài mãi vậy, sao không một lần tự thay đổi kiểu tóc xem gương mặt của mình có thay đổi chút nào không. Em vẫn cười. Từ nhỏ tới giờ, có bao giờ em nghĩ mình đua theo thời gian để biến đổi theo thời gian khi trên gương mặt em vệt thời gian vẫn hiện lên từng giờ, từng phút. Em cũng không muốn mình biến thành người của thời thượng với đủ các màu tóc, kiểu tóc,…như bao cô gái trẻ hiện đại ngày nay. Em cũng không dám nghĩ rằng rồi đến một lúc nào đó, khi thời gian không còn ủng hộ con người, khi mái tóc em thưa dần và bết dính, khi không thể búi tóc cao gáy, khi đó, thời gian đã làm giúp em việc thay đổi đó. Như một điều hiển nhiên! Có đôi khi, em nhìn chị mải mê bên chiếc máy ảnh, rồi lần lượt ngắm những tác phẩm của mình, em lặng lẽ quan sát chị và muốn thời gian ngừng lại. Để chị của em có thể thâu tóm vào ống kinh của mình tất cả mọi sự biến đổi, chuyển động của vạn vật xung quanh. Khi em nhìn tóc chị đã ngã màu thời gian, sợi bạc nhiều hơn sợi xanh, thì ý nghĩ về cuộc sống trong em đã được hồi sinh thêm một lần nữa.

         Em biết đôi khi chị nhìn em, như nhìn chính tuổi trẻ của chị. Chị đã có một thời sống đầy kiêu hãnh, đam mê và ngang bướng trước cuộc đời. Cũng đó có những đêm không ngủ tụ tập đàn hát nghêu ngao những ca khúc một thời mườn mượt gió. Mườn mượt mưa. Mườn mượt những đợi chờ xứ Huế. Bởi vậy em vẫn hay lặng im mỉm cười khi chị hỏi về cuộc sống và những nghĩ suy của em. Đó không phải là điều gì cao siêu cả chị ạ. Chỉ đơn giản là một thói quen của em thôi. Thói quen xếp lịch cho mỗi giờ, mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng và một đời. Em không ngạc nhiên khi những sớm mai hay những buổi chiều đã trễ, chị thường muốn ngồi lại với em để kiểm chứng lại một ngày. Em vẫn lặng lẽ bên chị để thời gian ngấm thêm vào mình cái cảm giác được là đứa em ngoan, được là niềm hãnh diện của chị. Cuộc sống, như chị nói, ước chi cuộc sống của mình nhẹ như chiếc lá vàng kia, khi lìa cành nhẹ nhàng về với đất mẹ yên bình. Hay như cánh chim bồ câu bên bờ biển, sáng sớm, lại rủ nhau bay lên bầu trời ngát xanh với một nguồn năng lượng dồi dào của sự sống. Ở đó không có phân khúc nào cả em ạ. Ở đó, chị cảm nhận được toàn những điều đầy ắp ý nghĩa của cuộc đời. Em đã cảm ơn chị ngàn lần về những bài học đầu tiên trong số những bài học làm người đó là lòng vị tha và đức hy sinh của người phụ nữ. Ở thời đại nào, đã là người phụ nữ, bao giờ cũng phải có lòng vị tha, bởi, cuộc sống lắm điều trái ngược. Chỉ có lòng vị tha mới làm cho đời mình ý nghĩa và không đánh mất những giá trị đích thực vốn có. Và em hãy biết tha thứ cho người, nhưng hãy cân nhắc nhiều khi tự tha thứ cho bản thân. Đó cũng là cách để rèn sự nhẫn. Sự nhẫn ở đời là thang thuốc đắng mà có linh nghiệm em à. Những lời chị dạy, đôi khi vu vơ, đôi khi chị cũng rào đón em rất kỹ để em nghe và thẩm thấu theo cách của em sao cho nhẹ nhàng và tự nhiên. Chị như một cơn gió vậy, gặp em ở ngã nào của cuộc đời chị cũng thổi vào em một sự mát trong.

      Mùa ngược gió. Em vẫn thường lặng lẽ tìm đến những góc quán chưa một lần chị ngồi. Ở đó, em buồn vui với chính những nỗi niềm không thể chia sẻ, tự chiêm nghiệm những hạt đậu đỏ hy vọng trong hành trang của mình.     

     Em vẫn hình dung về những gương mặt bạn bè em trong suốt những tháng năm chưa bao giờ lặp lại. Em là người giàu có. Đó là gia tài những người bạn. Và em giàu có vì em là em gái của chị. Mình sống bên nhau và đến với nhau như một sự tự nhiên vốn dĩ của cuộc sống. Em cũng chưa bao giờ tặng chị món quà nào ý nghĩa hơn một tấm lòng. Cùng với đôi chút ngông ngông của một cô bé với máy tính, máy ảnh, máy nghe nhạc lỉnh kỉnh trong túi xách. Rồi thi thoảng lại nhắn cho chị một cái tin, hay bấm máy gọi chị chỉ để hỏi hôm nay chị làm gì. Rồi thôi. Nhưng em biết những mùa gió ngược này, chị vẫn thường ra biển mỗi buổi bình minh. Lăn lóc, tìm tòi, cố giữ những khoảnh khắc bấm máy để rồi lại í ới gọi em đến và khoe những bức ảnh về biển. Cảm xúc đó, em trân trọng chị biết bao nhiêu.! Khi những dòng xúc cảm trong em lắng xuống vào một ngày trời rất trong. Đúng là em đang muốn chạy ào đến để chia với chị nguồn cảm hứng mãnh liệt đó từ cuộc sống. Nhưng rồi em nén lại thành từng chữ, từng câu. Và rồi em lại tưởng tượng, chị, giầy thể thao, máy ảnh, tóc trắng bạc đi bình yên trên biển. Ở đó sáng sớm quá trong lành và chị lại gửi thêm cho em thật nhiều thông điệp cuộc sống. Cái thông điệp như một lời nhắn đầy ý nghĩa với em. Mỗi sớm mai thức dậy, em hãy yêu thương trân trọng cuộc sống này.

         Em đang ngồi đây. Đếm từng chiếc lá cuối mùa thu chầm chậm rơi về cội đất. Nghe thênh thang bước chân mình trên dòng đời ngun ngút những lo toan.

                                                 Cố Quận, tháng 9/2010 - N.T.A.Đ

 

BUỔI CHIỀU HỖN PHA

SÁNG TÁC CÁ NHÂN Trackbacks (0) góp ý (1)   

Nguyễn Thị Anh Đào

Buổi chiều hỗn pha

Ánh sáng khoan dung mắt em mỏi một ngày

Buổi chiều hỗn pha

Hàng trăm khuôn mặt cợt cười

Gió thổi tóc ngắn

Chiếc váy bay lây rây mưa xiên trời

Không chạm được vào anh.

 

Không nhủ lòng mình khoan dung bằng đôi môi

Đêm mềm lời hát rong rêu kiếp người hệ lụy

 

Những dục vọng cháy bằng tro quánh đen màu đất

Chợt ngây người gương mặt hiện lên

Buổi chiều hỗn pha ánh sáng trong phòng đọc sách

Mà không ai đọc sách

Vô tư bụi bám những vòng nhền nhện

Tiếng va chạm của ly, tách đặt trên bàn thủy tinh

Nhục cảm ảnh ảo phà lên chút khói sương ngoài cửa sổ

Ta hỗn chiến với đôi bàn tay

Lơi bơi

 

Cảm hứng bằng trái tim rằng em nhớ anh hết đêm đến ngày

Ngồi dệt áo choàng mùa hạ

Bức bối

Gió thốc lên phía cánh cửa sổ vài ba giọt nước rơi

Hốc mắt ái ẩm

Lời nói chùng xuống hân hoan

Bờ cỏ những bước chân dẫm lên, vô tình.

 

Anh nói

Cuối con đường vẫn chờ em mùa hoa cuối cùng trong tiếng ve

Có ai đâu

Buổi chiều hỗn pha em vào tầng năm khu biệt thự không hơi ấm?

                                                                       2010-N.T.A.Đ 

XÚC LỘ

SÁNG TÁC CÁ NHÂN Trackbacks (0) Thêm góp ý   


Nguyễn Thị Anh Đào

 

XÚC LỘ

Người rót những buổi sáng mát trong vào tôi

Bông cỏ khát mùa nước ngọt

Kiêu hãnh bầu trời gió bấc

Giấc mơ rơi dọc cánh đồng.

 

Người bỏ lại tuổi thơ cho tôi

Gốc rạ lấm lem bùn đất

Xoay ngược trời chiều đầy bão

Đêm bảy màu tia nắng phân ly

 

Một ngày xanh

Hoa Lys vàng long lanh hạnh phúc

Gió qua vai

Trời đã kéo trái tim xuống đất

Người đón tôi rong ruổi những trưa hồng.

 

Người thả vào tôi chuỗi buồn tựa lá

Gió ngoài sân mong ngóng bước chân về

Có khi nụ cười làm tim sống lại

Sau bao ngày bão giông...

 

Ý niệm cuối cùng cho tình yêu người đã hẹn thề chân trời góc bể

Mà ly hương

Xúc lộ vầng trăng treo trên sông vắng

Làm sao đêm buộc mình thắt bóng

Cho ngày về bình yên?

 

Anh à đêm đã về đến sáng

Em trở mình thương nhớ quá giấc mơ

Có cơn gió vừa ngang vườn ân ái

Giấu trong tay dăm cọng tóc rối bời...

N.T.A.Đ 

 

 

GIẤC MƠ THỦY CHUNG

SÁNG TÁC CÁ NHÂN Trackbacks (0) Thêm góp ý   

 

 

Nguyễn Thị Anh Đào

 

GIẤC MƠ THỦY CHUNG

 

Anh xa em

Hoa Mười Giờ điềm nhiên khóc

Long lanh giọt nước mắt thả trôi

thả trôi những dự định tình yêu tan biến

 

mất thăng bằng

em rơi tự do trong mùa hoa Loa Kèn cuối cùng

nồng đượm lời hẹn ước

anh có về

nhận mắt Huế đa mang?

 

Có giấc mơ như lửa đốt từ anh

Xoáy sâu vào trái tim em

bồi ký ức

chiều Kim Long buông lơi câu lý mười thương

giọt giọt mặt trời hửng sáng...

 

Giấc mơ thuỷ chung áo tím

Em về Huế

Mùa hoa Loa Kèn cuối cùng nằm yên bên góc quán Chiều

thăm thẳm một ngày mong.

 

Huế, tháng 4. 2007

N.T.A.Đ

 

 

Truyện ngắn HOA NGÔ ĐỒNG

SÁNG TÁC CÁ NHÂN Trackbacks (0) Thêm góp ý   

hue

 Gặp lại một Huế trong tim...

 

HOA NGÔ ĐỒNG

 

Truyện ngắn NGUYỄN THỊ ANH  ĐÀO

 

Ngày ấy bên sông có một cây hoa Ngô Đồng đứng sừng sững và đến mỗi mùa thay lá, người ta thấy một người thiếu phụ chiều chiều đang cẩn thận vun những chiếc lá ấy hong khô. Thoạt nhiên nhiều người vẫn bàn tán về chuyện ấy, bởi trong thành phố cổ tích này đã có không ít chuyện cổ tích xảy ra. Nhưng thời gian vẫn là một phương thuốc chữa khỏi những căn bệnh kỳ lạ nhất...

 Người dân nơi đây quan niệm rằng cây hoa Ngô Đồng là loài hoa hội tụ những tinh tú của muôn loài hoa. Đây là một loài cây quý, thân thẳng và cứ mỗi mùa hoa nở,người ta nhìn thấy rất nhiều những chùm hoa màu lam khói đung đưa tít trên cao. Hương thơm lan toả cả bến sông. Những chùm hoa như chiếc đèn chùm có muôn ngàn ánh điện tí xíu trong đó. Những ánh điện ấy toả sáng đủ khoe sắc với muôn loài và chứng minh cho vạn vật sức quyến rũ của chính mình. Hoan về đây công tác vào mùa hoa Ngô Đồng nở trắng cả một góc phố. Anh mê loài hoa trên cao ấy và cứ mặc sức tưởng tưởng về những cuộc viếng thăm sức khoẻ nhân gian của Chúa trời. Anh không tin mình lại được sống trên thành phố có những cây hoa Ngô Đồng - kỷ niệm một thời tuổi trẻ của bố anh. Hoan đã nhiều lần ngồi trong góc quán nhỏ ven sông và ngắm nhìn những chùm hoa ấy. Nó có một sức lôi cuốn diệu kỳ bởi một vẻ đẹp thanh tao và thánh thiện. Vẻ đẹp ấy lộng lẫy mà không kiêu sa. Những chùm hoa cứ sà xuống mặt sông, như những cánh tay vẫy chào thành phố. Phải thật nhạy cảm anh mới cảm nhận hết điều ấy. Có những đêm một mình xuống phố ngắm hoa Ngô Đồng, anh lại ước được gặp một tâm hồn nào đó đồng cảm giống mình để thoả lòng san sẻ. Chuyện đời. Chuyện người. Và mơ ước của riêng anh. Trên căn gác nhỏ của khu tập thể giáo viên của trường Đại học nghệ thuật Huế, đèn phòng anh thường sáng rất khuya. Anh vừa soạn giáo án, vừa tỉ mỉ gọt dũa từng hình khối bằng đá, bằng gỗ, và anh cũng ngấp nghé làm thơ. Những vần thơ ấy như được chắp thêm đôi cánh diệu huyền để đi đến một chân trời nào đó. Ở đó có bạt ngàn hoa Ngô Đồng. Đó là sức bật của sự tưởng tượng trong sáng tạo nghệ thuật, để người nghệ sỹ quên mình sáng tạo vì cái đẹp, vì sự chân thật trong cuộc đời. Trong câu chuyện xưa bố anh từng kể, cây hoa Ngô Đồng đã gắn bó máu thịt với ông từ những năm chiến tranh. Giữa những làn đạn xẹt qua bầu trời với cảnh đổ nát của chiến trường, cây Ngô Đồng vẫn nở hoa và không hề run sợ trước ánh mắt của kẻ thù. Ngày ấy, có được một vài cây Ngô Đồng là anh em chiến sỹ hăng say chiến đấu,những người phụ nữ ở hậu phương thì hăng say tăng gia sản xuất. Ai cũng ngước lên nhìn cây Ngô Đồng mỗi khi lòng không thanh thản và chạnh nhớ về một niềm ước mơ: Ngày độc lập. Cha Hoan đã có một một mối tình ở ngôi làng nhỏ dọc đường Trường Sơn ngày ấy với cô y tá mang tên loài cỏ dại: Miên. Cô Miên ngày ấy đã chăm sóc cha anh bằng một tình yêu thương hơn người ruột thịt. Chiến tranh, những vết thương rỉ máu, những trận sốt rét kéo dài, những viên thuốc kí ninh vàng ngệch, uống lờm lợm đầu lưỡi... Cha Hoan đã trải qua những giây phút hiến hoi khi sự sống và cái chết cận kề. Nhưng kỳ lạ thay, cô Miên đã gội đầu cho cha anh bằng nước nấu từ lá cây Ngô Đồng. Mà thời ấy, chính ông cũng không biết được nhờ có những vụm lá ấy, tóc ông đã mọc trở lại, xanh hơn. Những cây Ngô Đồng thẳng, đứng vút cao như minh chứng cho lòng dũng cảm của hàng vạn người chiến sỹ đang vì miền Nam chiến đấu. Khi ngồi nghe cha kể về những kỷ niệm chiến trường, anh lại càng thêm quý trọng những gì ngày xưa cha anh từng trải qua, từng chịu đựng. Cô Miên ngày ấy bây giờ không còn, cha anh nói vậy. Ông đã không giữ được lời hứa trở lại miền quê ấy, dẫu chỉ một lần. Nhưng bây giờ, anh đang sống trong thành phố này - Nơi ngày xưa khói bom mịt mù ấy, nơi có những cây Ngô Đồng bây giờ đã trụ vững bao thập kỷ. Và hơn thế, chính thiên nhiên nơi đây đã làm cho tâm hồn con người thanh thản, ấm áp trở lại sau bao biến cố thăng trầm của lịch sử, của đời người, dòng sông vẫn trong xanh và bầu trời mãi bình yên như thế. Thành phố này đã ngủ một giấc nồng say và thức dậy sau một làn gió nhẹ, khi những cánh buồn ngoài khơi bắt đầu hướng về biển đông và ban mai đã ùa vào lòng người. Nuôi nấng những bước chân thả nhẹ giữa phố phường không đô hội. Từng ngụm thời gianđắng ngắt với ly cà phê mỗi sáng, uống xong mới thấy ngòn ngọt đầu lưỡi, tan vào máu và lưu thông trong cơ thể mỗi người.

 

 Một nhà văn nổi tiếng của Pháp từng nói đại ý nếu anh muốn có được điều mình ước thì hãy nhắm mắt lại. Khí trời sẽ toả xuống nâng tâm hồn anh... Còn anh, một mình một phòng, một bếp và một nỗi niềm. Anh em đồng nghiệp cứ làm mai làm mối, gán ghép cho anh đủ người mà anh chỉ cười. Biết làm sao. Trái tim không rung cảm. Trái tim anh đã dành riêng cho mối tình đầu ấy và những chùm hoa Ngô Đồng kia. Tình yêu ấy kiêu sa mà mãnh liệt. Trong bài giảng của mình, đôi lúc anh kể cho học trò nghe những điều tâm niệm về hoa Ngô Đồng. Nhiều cô cậu sinh viên cứ ngơ ngác hỏi anh đủ chuyện. Là một họa sỹ điêu khắc, làm sao lại để ý đến những cây hoa Ngô Đồng, và tại sao trong những bức tượng anh khắc lại có những nét vẽ của một tâm hồn thấm đẫm chất văn chương. Anh chỉ biết mỉm cười vì những lý do của riêng mình không dễ tâm sự, nó sâu kín tận đáy lòng, như hơi thở mỗi ngày, như nắng gió ngoài kia...Sự hiếu kỳ của các sinh viên làm anh ngại ngần, nhưng anh không thể từ chối vì nếu làm thế, những tâm hồn trong sáng ấy sẽ bị tổn thương. Anh đã đồng ý dẫn cả lớp đi thăm cây Ngô Đồng. Dù ích kỷ những anh vẫn biết rằng mọi nỗi niềm trong cuộc sống cần phải được sẻ chia.

 

Đó câuchuyện cuối cùng về tình yêu của Nhi...

 

Những ngày đẹp nhất trong cuộc đời của người con gái mang cái tên hiền dịu và thanh thoát: Ý Nhi. Hoan thường ngồi bên góc sân rộng của khu vườn đầy hoa dạ hương và hướng tâm hồn mình về bên ấy. Ý Nhi đang là cô sinh viên thanh nhạc, học sau anh một khoá. Thành phố này thường mưa vào những ngày bất ngờ mà người ta không được báo trước. Hoan gặp Ý Nhi sau cơn mưa trước cổng trường Đại học. Và rồi bao nhiêu kỷ niệm cứ thế được giải bày, được bộc bạch bằng những bài thơ, những đoạn tản văn viết vội. Hoan gửi hết cho Ý Nhi như những lời tỏ tình nguyên thuỷ nhất.

 

...Dạo ấy bên bờ sông, những đôi trai gái thường rủ nhau ra tình tự và ngắm hoa Ngô Đồng.Những hạt mưa đầu mùa phun trắng, giăng mắc như sương trên từng tán hoa rộng, đậu từng khóm trên cao. Hoan đón đường Ý Nhi đi học về, tỉ tê với em đủ điều và được chở em dạo một vòng trên phố, được ngắm những bông hoa Ngô Đồng chúm chím trên cao. Để được kể cho em những kỷ niệm của cha Hoan về loài hoa cao sang ấy.Nhưng rồi một biến cố ngoài ý muốn đã xảy ra. Hoan không còn nhớ lúc ấy mình đã khóc như thế nào. Đôi khi đàn ông cũng yếu đuối, đa cảm không kém gì phụ nữ. Họ muốn người phụ nữ mình yêu thương lúc nào cũng ở cạnh họ, sẽ chia với họ những buồn vui trong cuộc sống. Nhiều khi Hoan tự nhủ lòng mình thôi không mong nhớ để được thanh thản mà cảm thấy gượng gạo với bản thân. Nỗi nhớ thường sắc như dao cứ cứa thẳng vào trái tim của Hoan. Trái tim không biết nói dối. Trái tim Hoan cứ nhảy múa với những điệu van trong đêm say mềm vì rượu, vì thất tình vàvì cả bầu trời ngoài kia đầy sương lạnh. Anh không tìm lại được ý niệm về hạnh phúc từ khi bị cú sốc tình cảm đầu đời. Ý Nhi không biết Hoan là một người nhạy cảm, đêm đêm vẫn lần theo hình bóng cô về trên góc phố có những vòm Long Não xoè tán rộng. Trong muôn vàn ý nghĩ về cuộc đời, Hoan thường trộm ước sau này Ý Nhi sẽ là vợ mình. Hoan đã đủ chín chắn để nghĩ về điều ấy. Hoan có quyền định hướng tương lai cho mình và cũng muốn nắm giữ được hạnh phúc. Những ngày trời bình yên và những làn gió nhẹ cứ vuốt ve mái tóc mây chạy dài theo phố nhỏ, Hoan ngóng đợi như chưa bao giờ được chờ đợi ai, chưa bao giờ hò hẹn dẫu có trễ tràng giây lát. Tình yêu. Cái gì đó sâu lắm. Bạn Hoan nói rằng nếu Hoan không phải là một kẻ khùng của thời đại thì không thể ngồi ôm mối duyên trời định ấy mà làm gì. Bởi vì với Ý Nhi, Hoan như một người anh, một người bạn lớn. Cô đã làm Hoan hẫng chân trượt ngã. Trên con đường đi đến sự thành công của một người đàn ông, không biết phải đi qua bao nhiêu bước chân của người phụ nữ. Hoan chua chát nghĩ đến những phút giây hạnh phúc hiếm hoi của cha anh ngày xưa, và số kiếp tiền định của anh bây giờ. Bên đôi mắt diệu vợi của Ý Nhi, ai mà chẳng khát thèm dẫu một nụ hôn vụng dại nhất. Nụ hôn như ngày xưa A Đam và Ê Va từng rủ nhau về trên tầng cao của thân phận, nơi ấy loài người chưa bao giờ đoán biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Hình ảnh Ý Nhi trong Hoan đã không mờ phai theo thời gian mà cứ ăn sâu tận tâm khảm, tồn tại trong từng suy nghĩ của anh từng giây, từng phút. Trong mỗi bước chân của Hoan, cô hiện lên, sóng đôi và duyên dáng lạ kỳ. Những đêm trăng hoang lạnh bên song cửa màu thiên thanh của cô, Hoan ngồi trầm ngâm và cố dặn lòng bình yên. Chiếc áo voan tím hoa cà của cô như bó sát hơn một thân hình tròn lẵn, những đường cong thì con gái rõ mồm một. Dáng Kiều. Hoan ngồi co người, cố ngăn những âm thanh của gió đang xào xạc ngoài hàng Long Não. Bên cây đàn dương cầm, em ngồi với mười ngón tay thon, trắng muốt. Bản nhạc vút lên không trung, rỉ vào tai Hoan như từng giọt tâm hồnnhỏ xuống bỏng rát  trên khuôn mặt '' Anh vẫn biết em ngồi đây tóc ngắn, mà mùa thu dài lắm ở chung quanh''. Cũng chính cái bản nhạc ấy đã làm lòng Hoan tái tê khi chia tay những nỗi buồn tự đáy của một tâm hồn đa cảm. Mối tình đẹp như một bản tình ca buổi hồng hoang chưa có dấu chân người...

 

Những cô sinh viên kiêu kỳ và tinh nghịch của Hoan không muốn để cho anh yên, họ xúm vây bên anh và đòi kể nhiều hơn thế. Anh không tìm được lý do để chối từ nhưng anh không muốn mình khờ dại một lần nữa. Anh cũng đắn đo nhiều lắm khi nhận ở lại công tác ở thành phố bình lặng này. Thành phố đã nuôi nấng bao nhiêu kỷ niệm của anh, cả những giấc mơ ướt mèm khói thuốc và những giận hờn nông nổi của tuổi đương trai. Thời gian đã cuốn trôi của anh những vỉa than hồng cuối cùng cho một mùa đông muộn màng bên khe cửa. Người ta nói rằng nếu tồn tại với quá nhiều kỷ niệm con người ta sẽ già đi. Còn Hoan thì không nghĩ thế. Anh cảm thấy giữa hai cha con anh có nhiều điểm chung. Vì câu chuyện của cô Miên ngày nào trong chiến tranh ở vùng quê miền Trung ấy đã có một tác động rất lớn trong nhận thức của Hoan. Anh thường nhẩm tính thời gian trên những lớp lá cây Ngô Đồng được người đàn bà ấy hun khói từng chiều. Một ngày trời trong và mát lạnh, anh khẽ khàng đến bên người đàn bà đang ngồi như trời trồng trước đống lá, quan sát bà thật kỹ và cố nhìn cho thấu nét gì đó hao hao...Nhưng người điên thường hay lảng tránh những ánh nhìn thiện cảm hay cố tình không để ý, vì họ cho rằng đó là nỗi ám ảnh. Hoan muốn được tâm sự với người đàn bà ấy bởi vì trong anh lòng nhân ái trỗi dậy, thôi thúc anh. Nhưng câu chuyện của buổi chiều ấy với Hoan lại hoàn toàn khác. Bà ấy không hề điên. Bà ấy giống như bà tiên trong câu chuyện cổ tích có hậu ngày xưa cô giáo thường kể cho anh nghe. Bà ấy không ngần ngại dẫn anh về nhà, căn nhà tuềnh toàng sau góc phố nhỏ ẩm thấp và ướt át. Bà ấy sống một mình. Trên bức tường, có lẽ đó là chỗ cao ráo nhất của ngôi nhà, có treo một bức ảnh đen trắng đã hoen ố vì thời gian, vì những giọt mưa thấm dột qua mái ngói. Dù vậy, Hoan cũng nhận ra, hình ảnh người thiếu nữ bên những đống lá cây Ngô Đồng màu xanh ấy là bà. Câu chuyện của anh bắt đầu với một ly nước chè xanh chát đắng. Những câu trả lời của người đàn bà ấy cứ vọng mãi trong tâm trí của Hoan cho đến khi anh tỉnh giấc và biết mình đang nằm trên giường bệnh. Trong lúc chập chờn cơn sốt, có một bàn tay phụ nữ rất ấm đặt lên trán anh. Những tiếng ru à ơi xứ Nghệ cứ lẫn vào cơn sốt của anh, lan toả mãi cho đến khi đầu anh không còn hâm hấp nóng. Hoan nhắm mắt để nhớ lại những giờ phút đã qua, người đàn bà chiều hôm đang trìu mến nhìn anh. Hôm nay, bà ấy mặc tinh tươm lắm. Chiếc áo hoa cà hơi sờn cổ, những chấm hoa tím nhạt hình như đã mang thời gian đi đâu đó lâu rồi. Nghĩa là bà ấy không muốn nhớ đến quá khứ, bà ấy muốn nguôi quên những ký ức mới ròng ngày nào trên tuyến lửa. Người đàn bà ấy tỉnh táo hơn những người tỉnh táo. Hoan hiểu ra đằng sau những câu chuyện cổ tích như người dân ở đây thường kể về bà, bao giờ cũng có những phần kết hấp dẫn và lý thú, những phần kết có hạnh phúc và sum họp chứ không phải uỷ mị, ướt át như nước mắt hối hận của ai đó trong cuộc đời. Hoan ngồi dậy, cố với tay lấy cốc nước, nhưng đầu anh nặng trĩu, người đàn bà mỉm cười, đưa cho anh ly nước mátvà không quên nhẹ nhàng khép cửa. Bóng bà lẫn vào sương chiều phố thị, bầu trời ngoài cửa sổ lãng bảng những đám mây màu tía. Anh ngồi dậy, dựa lưng vào vách tường và nhìn bóng người đàn bà ấy đang mất hút, xa dần sau những tán cây Long Não trước cửa bệnh viện. Trên thành phố này, có ít nhất 3 cây hoa Ngô Đồng. Người ta quan niệm số 3 thường không may mắn, mà phải là số 5. Hoan bớt bệnh vàlên lại giảng đường. Mùa này, lá vàng rụng đầy sân và bay cả vào lớp học. Người quét rác mấy hôm nay đi đâu vắng, sân trường lốp phốp từng lớp lá dầy, bay tơi tả trong gió. Dưới bước chân của anh, hình như lá vàng lên tiếng. Lá rụng về cội. Anh thì không biết cuộc đời mình sẽ rụng về đâu trong cõi vô thường của số phận.

 

Buổi chiều, Hoan có giờ thực hành ở khoá học mới. Anh đã hẹn với mấy sinh viên sẽ tập tạc tượng về người phụ nữ. Hoan tự cho mình cái quyền được quyết định đề tài cho sinh viên vì anh nghĩ đó là điều đầu tiên cần thiết của một người thầy điêu khắc. Nghệ thuật bắt đầu từ những ý tưởng và kết thúc bằng những giọt mồ hôi mặn chát nhất, cả những cơn đói thông tầm vì quá trưa và những tiếng thở dài mệt nhoài. Mái tóc anh chạy dài xuống bệt với những giọt mồ hôi của người vừa ốm dậy. Anh làm việc như một cổ máy được cài đặt các phần mềm cần thiết nhất. Anh tận tình hướng dẫn cho sinh viên những việc nhỏ nhặt nhất khi bắt đầuvới những phần thô nhất của một tác phẩm. Để biến những thớ gỗ trở thành một tác phẩm nghệ thuật chưng diện cho mọi người xem không phải là chuyện dễ, cái khó là phải biết tạo được cho nó một linh hồn. Trong đầu Hoan hiện lên hình ảnh người đàn bà hun lá hoa Ngô Đồng. Anh bắt đầu hình hài lên thớ gỗ vầng trán,mái tóc, khuôn mặt của người đàn bà ấy. Điều kỳ lạ là anh không thể lột tả đượcđôi mắt của bức tượng. Anh thất vọng về chính khả năng của mình và tự dằn vặt. Đôi mắt người đàn bà ấy sáng và nhân hậu. Đôi mắt ấy không nhìn vào anh mà đang nhìn về một thời hào hùng của lịch sử, nhìn vào tình yêu của những đôi trai gái sinh ra và lớn lên sau chiến tranh với một niềm hy vọng vô bờ...

 

 Hoan bỏ mặc tốp sinh viên đang hì hục với những sản phẩm đầu tay, anh chạy vội về bến sông, dưới cây Ngô Đồng, người đàn bà ấy đang trò chuyện với cha anh. Anh ngạc nhiên đến sững sờ. Bao nhiêu năm gà trống nuôi con, tận bây giờ anh mới thấy cha mình cười tươi như thế. Bà Miên? Mẹ anh? Những câu hỏi loạng choạng vụt qua đầu Hoan và ngưng lại giữa không gian buổi chiều vàng ruộm nắng. Anh chợt hiểu ra những chuyện của ngày hôm quavà hôm nay đều có chung những điểm bắt đầu, dẫu muốn hay không thì nó vẫn có thể xảy ra bình thường như tạo hoá vậy. Hôm anh ốm, chính bà Miên đã đánh điện cho cha Hoan về thành phố. Ở núi mấy chục năm, lần đầu tiên ông về thăm lại chốn ngày xưa, nơi đã đánh rơi cả tuổi trẻ và tình yêu, sự nghiệp. Ông đã lên rừng làm bạn với đại ngàn. Một cán bộ lâm nghiệp lão luyện như cha anh sẽ giúp quê hương bớt đi gánh nặng về những vụ lâm tặc hoành hành. Hoan không ngờ rằng đằng sau những sự chia ly bao giờ cũng có những phút giây hạnh ngộ, dẫu muộn mằn, dẫu xót xa. Anh nhìn lên bầu trời, cây Ngô Đồng đang vào mùa nở hoa, mỗi ngày vẫn đều đặn đem đến cho đời những phần hồn mỏng manh và một hương thơm tinh khiết. Đêm ấy về khu tập thể, anh không dám căn vặn cha mình điều gì cả. Anh không có quyền lục lọi quá khứ của cha mẹ mình, dù rằng anh rất muốn được gọi một tiếng mẹ thân thương từ sâu thẳm trái tim, bởi từ nhỏ, anh đã không có mẹ, không có được ủ ấm trong bầu sữa mẹ. Anh lớn lên với cây rừng và những ký ức của vùng đất đỏ bazan hanh khô vì nắng. Còn Ý Nhi của anh, bây giờ ở trời Âu chắc cũng đang ngồi ngắm tuyết rơi buốt lạnh. Ngày mai anh sẽ viết thư cho cô ấy, biết đâu cổ tích lại bắt đầu như chuyện của cha anh...

                                     Những ngày xa Huế, tháng 1/2005

N.T.A.Đ 

GIẤU XƯA

SÁNG TÁC CÁ NHÂN Trackbacks (0) góp ý (4)   

 

 

 

 

NguyễnThị Anh Đào

 

GIẤU XƯA

 

Mẹ ngồi dưới hiên nhà soi nắng

Chờ anh

Khi lòng xót xa

Anh rong ruổi tìm về

Mái ngói âm dương rêu xếp thời gian dọc ngang màu đất

 

Vân vi ký ức trên bàn tay buông

Giọt kỷ niệm gối tìm

Màu mắt Hội An

Trăng

          Anh

Em và sông Hoài ngàn năm xõa tóc

Nụ hôn lắng sâu

Nỗi nhớ bắt đầu

Xô ước mơ về miền cỏ ngọt

 

Anh mắc thời gian lên sợi chỉ nhiệm màu

Níu em lại

Giữa bộn bề hư thực

Hội An xanh tràn ký ức

 

Ngày đặc quánh yêu thương, hờn giận

Lấp lánh mắt người xỏa nước gội mùa xưa...

 

                             Hội An, 15.11.2009-Roma  4.4.2010

                                                N.T.A.Đ

 

 

TƯƠNG TỎA

BÀI VIẾT YÊU THÍCH Trackbacks (0) góp ý (2)   

hh

NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

TƯƠNG TỎA

Làm sao cấm trái tim anh khóc

Suốt tháng ngày bão giông

Cuộc sống quay ngược dòng

Mà anh mong

Trái tim em trở về vĩnh cửu?

 

Làm sao cấm tình yêu anh

Dành cho triệu người phụ nữ

Trái tim đàn bà

Ai không đa mang?

 

Em cấm cảm xúc mình đối diện

Những vui buồn tựa khói

Ngoài kia

Lây phây mưa

Những cọng buồn run lá...

 

Cảm xúc biết gọi tên

Bằng điều đánh mất

Nỗi nhớ đêm mòn trên gối

Rong rêu quán cũ

Người cũ

Cà phê đắng

Thánh thót nốt buồn

 

Em không cấm bàn chân ngược phố

Tương tỏa

Hay tình yêu anh đính lên mắt em

Những chuỗi buồn biết khóc?

                                                27-3-2010

                                                N.T.A.Đ

 

 

 

 

  

NHÀ THƠ HỮU LOAN - TÁC GIẢ CỦA BÀI THƠ BẤT HỦ MÀU TÍM HOA SIM ĐÃ RA ĐI MÃI MÃI.

CHUNG Trackbacks (0) Thêm góp ý   

m

Thi sỹ Hữu Loan, ảnh Vanchuongviet.org  

Theo tin trên Tạp chí Văn nghệ quân đội online:

Lúc 19 giờ hôm qua 18-3-2010, nhà Hữu Loan đã từ trần tạinhà riêng ở thôn Vân Hoàn, Nga Lĩnh, Nga Sơn, Thanh Hóa, hưởng thọ 95 tuổi.

Nhà thơ Hữu Loan, tên đầy đủ là Nguyễn Hữu Loan, quê làngVân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông đậu tú tài nhưng vềquê mở trường dạy học và hoạt động phong trào Mặt trận Bình dân. Năm 1943 , ônggây dựng phong trào Việt Minh. Cách mạng Tháng Tám nổ ra, ông làm Phó chủ tịchUỷ ban khởi nghĩa huyện Nga Sơn. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông được cử làm Uỷviên Văn hóa trong Uỷ ban hành chính lâm thời tỉnh Thanh Hóa, phụ trách các ty:Giáo dục, Thông tin, Thương chính và Công chính. Kháng chiến chống Pháp, ôngthuộc Đại đoàn 304. Sau năm 1954, ông làm việc tại báo Văn Nghệ.

 

Bài thơ Đèo cả mở đầu sự nghiệp thi văn của ông đã vang danhkhắp chiến trường kháng chiến chống Pháp. Tiếp đó, người vợ yêu quý ( bà NguyễnThị Ninh)  mất ( năm 1949). Niềm đau mãnh liệt trên đường hành quânđã khiến ông viết nên Màu tím hoa sim, một bài thơ đã đi vào lòng biết bao thếhệ.

 

ĐÈO CẢ

Núi cao vút
Mây trời Ai Lao
                     sầu
                          đại dương
Dặm về heo hút
Đá bia mù sương
Bên quán Hồng Quân
                              người
                                       ngựa
                                              mỏi
Nhìn dốc ngồi than
                          thương ai
                                         lên đường
Chầy ngày
              lạc
                  giữa suối
Sau lưng
             suốivàng 
                         xanh
                                 tuôn
Dưới khe
             bên suối độc
                               cheo leo
                                           chòi canh
                                                         ven rừng hoang
Những người
                  đi 
                     Nam Tiến
Dừng lại đây 
                 giữa 
                        đèo núi quê hương
Tóc tai 
          trùm 
                vai rộng
Không nhận ra
                    người làng
Rau khe
            cơm vắt
                       áo
                          pha màu
                                      sa trường
Ngày thâu
              vượn hót
Đêm canh
               gặp hùm 
                            lang thang
Gian nan lòng không nhợt
Căm hờn trăm năm xa
Máu thiêng trôi dào dạt
Từ nguồn thiêng ông cha

Giặc
        từ trong
                   tràn tới
Giặc
         từ Vũng Rô
                         bắn qua
Đèo Cả
           vẫn 
               giữ vững
Chân đèo
               máu giặc
                            mấy lần
                                        nắng khô
Sau mỗi trận thắng
Ngồi bên suối đánh cờ
Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt
Người vá áo thiếu kim mài sắt
Người đập mảnh chai vểnh cằm cạo râu

Suối mang
               bóng người
Trôi những về đâu....

 

MÀU TÍM HOA SIM

Nàng có ba người anh đi bộ đội 
Những em nàng có em chưa biết nói 
Khi tóc nàng xanh xanh 
Tôi người vệ quốc quân xa gia đình 
Yêu nàng như tình yêu em gái 
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo mới 
Tôi mặc đồ quân nhân đi giày đinh 
bết bùn đất hành quân 
Nàng cười xinh xinh bên anh chồng độc đáo 
Tôi ở đơn vị về, cưới nhau xong là đi 
Từ chiến khu xa nhớ về ái ngại 
Lấy đời chiến chinh mấy người đi trở lại 
Nhỡ khi mình không về 
thì thương người vợ bé bỏng chiều quê 
Nhưng không chết người trai khói lửa 
mà chết người gái nhỏ hậu phương

Tôi về không gặp nàng. 
Má ngồi bên mộ con đầy bóng tối 
Chiếc bình hoa ngày cưới 
thành chiếc bình hương tàn lạnh vây quanh. 
Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi 
Em ơi giây phút cuối không được nghe nhau nói. 
Không được trông nhau một lần. 
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím. 
Áo nàng màu tím hoa sim 
Ngày xưa đèn khuya bóng nhỏ. 
Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa!... 
Một chiều rừng mưa ba người anh 
từ chiến trường Đông Bắc 
biết tin em gái mất 
trước tin em lấy chồng. 
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông 
Đứa em nhỏ lớn lên ngỡ ngàng nhìn ảnh chị 
Khi gió sớm thu về cỏ vàng chôn mộ chí.

Chiều hành quân qua những đồi hoa sim những đồi hoa sim 
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết. 
Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt 
Nhìn áo sách vai tôi hát trong màu hoa. 
"Áo anh sút chỉ đường tà 
Vợ anh mất sớm 
Mẹ già chưa khâu ..."

Xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến gia quyến của cố nhà thơ Hữu Loan, cùng những người bạn thơ, bạn văn cùng các độc giả yêu mến nhà thơ MÀU TÍM HOA SIM.!

DỆT

SÁNG TÁC CÁ NHÂN Trackbacks (0) góp ý (10)   

Nguyễn Thị Anh Đào

 

DỆT

                                   

Mẹ dệt con từ hình hài của cha

Tình yêu chín tháng mỏi mòn ngóng đợi

Giọt nước mắt kết tinh từ máu

Nẩy nụ mầm biếc xanh

 

Trời dệt chia phôi bằng mưa

Tháng bảy Ngưu Lang rời xa Chức Nữ

Mẹ dệt hạnh phúc bằng mũi kim

Vá thân phận đàn bà

Hơi thở dốc mùa khô hạn

 

Qua giấc trưa 

Ngày ngắn kéo đêm về tựa gối

Tóc mướt xanh nối thêm sợi không màu

Ai dệt nỗi buồn bằng lòng trắc ẩn?

 

Mẹ dệt tình yêu trong hình hài ngàn năm

Trái cấm

Không có A Đam và Eva

Người vẫn yêu người say đắm?

 

Em dệt buổi chiều hoa Loa Kèn chấp chới

Cơn mưa qua xóa sạch dấu chân người

Biển phía ấy cồn cào trên cát bỏng

Anh có dệt bao giờ nỗi nhớ cho em?.

                                               

                                                       N.T.A.Đ

 

 

VIẾT CHO THIÊN THẦN CỦA MẸ - GEN

SÁNG TÁC CÁ NHÂN Trackbacks (0) góp ý (2)   

dieu

 Con hãy bay cùng những ước mơ con nhé...

 

VIẾT CHO THIÊN THẦN CỦA MẸ

 Nguyễn Thị Anh Đào

 

          Lâu rồi cũng có đôi khi mẹ tưởng chừng như bài học đầu đời mẹ dạy cho con không phải bằng cái nhìn âu yếm mà là bằng tiếng thở dài. Mẹ cũng nghĩ về những sợi tơ trời đã bao lần buông xuống, rồi dìu mẹ vào con đường trải đầy hoa thơm, cỏ ngọt. Ngày có con, những nỗi buồn thường tan biến, những hờn giận vu vơ trở thành những nụ cười, để rồi, đôi khi mẹ vẫn ảo giác về những tiếng thở dài, thi thoảng bắt gặp ở bà nội, ở ông ngoại và cả cha con. Cuộc sống vận hành theo hình thoi, con người cũng vận hành theo chiều của hình thoi đó. Mỗi ngày thức dậy, là một ngày mẹ nghĩ về cuộc sống và những điều chưa đến. Mẹ vội vã chở con đến trường, vội vã uống ly cà phê cóc buổi sáng ở góc đường quen thuộc rồi hoà vào dòng người với nỗi lo cơm áo hàng ngày. Con biết không, khi những hạt nắng đầu tiên hé mở một ngày mới, mẹ nhìn thấy cầu vồng con ạ. Mẹ đánh thức con dậyvà chỉ cho con về cầu vồng. Con hỏi vì sao lại gọi đó là cầu vồng, cầu vồng ai bắc lên trời hả mẹ. Mẹ cười. Ừh con của mẹ đã lớn và bắt đầu biết quan sát từ những gam màu hàng ngày, từ những câu hỏi nhỏ nhất đến những điều mẹ chưa thể trả lời con. Mẹ đã lặng yên ngắm con trong giấc ngủ. Nụ cười thơ ngây của con đã xoá tan mọi mỏi mệt trong mẹ.

          Mẹ đã làm mẹ của một thiên thần. Không biết từ khi nào, trong mẹ đầy ắp những tình yêu thương, đầy ắp nỗi lo về con để rồi mẹ vẫn đón nhận cuộc sống với vốn tất bật của nó. Lâu rồi mẹ không ngồi lại một mình ngoài hiên, nghe những giọt nắng tí tách nhảy ngoài hiên, nghe gió mang đến cho mẹ một mùi hương lạ, rồi nghe tiếng sáo của người nghệ sỹ ngoài phố vin vào hay ngồi quan sát chiếc áo màu xanh của người nữ công nhân vệ sinh môi trường đang ướt đẫm mồ hôi. Một ngày mới đầu ngõ, mẹ nhận ra bóng dáng chính mình đang neo vào những nhánh cây tầm gai. Có ai dệt hạnh phúc một mình, có ai chèo lái đời mình trên một chiếc thuyền độc mộc. Thế nhưng đôi khi mẹ vẫn chạnh lòng trắc ẩn về những điều còn lại. Điều mẹ mới gặp sáng nay thôi, không đâu xa ngay dưới chân cầu thang chung cư mình đang sống. Ai đó, một ai đó con ạ, đã xả rất nhiều rác ở đó, chỗ mà người công nhân dọn vệ sinh vừa mới lau sạch sáng nay. Mẹ khựng lại giây lát, rồi cũng thu dọn hộ sự vô tình của ai đó. Nhưng bài học đầu tiên mẹ gửi lại cho con là sự thành kính và tự trọng. Dạy cho con biết về lẽ sống, bài học đầu đời không phải là những to tát, những gì nằm ngoài suy nghĩ của một người mẹ đã yêu thương con mình hơn bất cứ vật báu nào trên đời.

          Con hỏi mẹ tại sao bàn tay lại có 5 ngón, và lá cờ Tổ quốc cũng có hình sao vàng 5 cánh. Mẹ cảm động đến rưng rưng. Hôn lên vầng trán con thơ thật lâu. Con bắt đầu biết phân biệt và biết hỏi mẹ về những gì nhìn thấy, cảm thấy, nghe thấy được xung quanh cuộc sống. Con lạihỏi mẹ về những nốt nhạc vừa mới được làm quen, con bắt đầu biết tới hai chữ "luyện ngón" để tập đàn. Buổi tối con vẫn mê xem hoạt hình Đôremon, rồi Đồ Đồ, và biết tự lấy bàn nhỏ của mình để viết chữ. Con bắt đầu tập tự lập. Mẹ muốn dạy con điều đó. Ngay từ bây giờ. Một ngày trôi qua rất nhanh. Sẽ đến đêm và nhanh lắm khi trời hửng sáng. Khi con thức dậy chào một ngày mới, cũng là khi mẹ bắt đầu vào cuộc sống với vòng xoay. Mẹ hạnh phúc vì được làm mẹ của con - thiên thần nhỏ. Mùa lạnh bắt đầu về rồi phải không con. Tối qua ở xứ lạnh, ba con nhắn về trời bên đó đang mùa đông. Lạnh đến 2 độ âm. Ở đây mùa Xuân vừa đi qua đầu ngõ.Chiếc áo lạnh mẹ vừa mua sẽ ủ ấm con khi mùa đông về... Nhưng mẹ biết mình vẫn chưa chạm tới những mơ ước mơ. Mai này khi con lớn lên, những câu hỏi hôm nay không biết ngày mai mẹ có biến thành hiện thực. Ngoài kia mùa xuân đang tràn về khắp mọi ngã đường, trên mỗi gương mặt, trong mỗi ngôi nhà. Con của mẹ nhận thêm một tuổi mới. Bình an nhé, thiên thần của mẹ. Có tiếng hát ai đó vang lên trong nắng xuân đầm ấm. Hãy bay lên nhé những ước mơ của con, trên bầu trờ cao rộng ngoài kia, sẽ đầy nắng ấm...

                                                  Tiên Sa, ngày 8-3-2010

                                                        N.T.A.Đ

  

 

 

THUYỀN VÀ BIỂN

BÀI VIẾT YÊU THÍCH Trackbacks (0) Thêm góp ý   

Thuyền và biển         

Thơ Xuân Quỳnh.Nhạc: Phan Huỳnh Điểu

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
Nếu phải cách xa anh

                                               Em chỉ còn bão tố 

 

LỜI NGUYỀN SA MẠC

CÁC SÁNG TÁC CỦA CÁC BẠN TRONG CLB VĂN HỌC TRẺ ĐÀ NẴNG Trackbacks (0) góp ý (2)   


LTS: Hạo Nguyên là một trong những cây viết trẻ của CLB Văn học trẻ Đà Nẵng. Anh viết truyện, làm thơ, viết phê bình...Tocratdai xin trân trọng giới thiệu truyện ngắn LỜI NGUYỀN SA MẠC của anh đến quý bạn đọc.

nam moi

           Lời nguyền Sa Mạc

                                         Truyện ngắn HẠO NGUYÊN

- Thế nó ở nơi nào, cái sa mạc ấy?
- Tít tắp mù khơi.
- Liệu ông có thể chỉ đường không?
- Tôi ư? Làm sao tôi có thể chỉ cho anh được?
Người ở Sa Mạc về nhìn ánh mắt ngạc nhiên của chàng trai, rồi ông cười, vừa chế giễu, vừa độ lượng.
- Không ai có thể chỉ đường cho người khác. Trên đời này, không ai có thể bảo người khác phải đi như thế nào.
- Vậy làm sao tôi biết...?
- Hãy cứ đi! Con đường luôn nằm dưới chân. Dưới mỗi bước chân.
Im lặng. Nhìn phố xá.
- Có lẽ tôi hiểu.
Một tia sáng loé lên trong mắt người đàn ông bí ẩn.
- Thế thì tốt. Vấn đề là ở chính bản thân anh, tôi không thể giúp được gì. Ngày xưa, chính tôi cũng thế. Anh hãy chắc chắn với tôi, và với chính anh, một điều, đó là dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, anh chỉ được phép dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
Một cô gái bước vào quán. Cô gái có nét đẹp dịu vợi. Thế mà chẳng bao lâu nữa, hẳn anh sẽ không bao giờ gặp lại cô gái này. Và còn bao nhiêu quyến rũ khác của phố xá, chẳng bao giờ anh có thể gặp lại.
- Anh tiếc ư? Anh còn ngần ngại ư?
Anh thấy đầu óc rỗng không. Mãi một lúc lâu sau, anh mới nhìn người đàn ông, e dè và buồn bã:
- Trong ấy có gì nhỉ? Tôi chưa tưởng tượng ra được.
- Rồi anh sẽ biết. Không một điều gì có thể tin ngoài chính điều anh thấy.
- Chắc toàn là cát và đá, và nắng và nóng...
- Còn một thứ nữa.
- ...
- Đó là chính anh.
Chiều rồi. Nắng nhạt dần trên đường phố. Anh đã từng gặp những buổi chiều như thế này suốt bao nhiêu năm. Sao hôm nay anh thấy nó đẹp và xao xuyến thế?
- Vẫn còn sợ ư?
- Tôi? Có gì để sợ?
- Sự ra đi không chắc chắn về tương lai bao giờ cũng đáng sợ. Đám đông tầm thường và tội nghiệp bao giờ cũng thế.
Anh lại im lặng. Nắng nhạt dần và chiều lạnh dần.
- Bao giờ thì tôi có thể lên đường?
- Khi nào đôi chân kêu gọi.
Người Ở Sa Mạc Về đứng lên.
- Chúc bình an!
- Ông đi đâu bây giờ? Tôi có thể gặp lại ông không?
Người đàn ông không trả lời. Âm thầm, và như một tia sáng, ông mất hút giữa đám đông tấp nập trên đường chiều.
*
*      *
Một đàn cò trắng chấp chới bay trên nền trời đã chuyển sang màu lam nhạt.
- Chú có đói không? Chú ăn khoai nhé?
Họ ăn nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lại nhìn lên trời cao.
- Sao chú vẫn không thấy gì nhỉ?
- Phải chờ chú ạ. Con diều ấy bướng bỉnh lắm, nhiều hôm đợi mãi nó không về, cháu phải về nhà trước, sáng hôm sau nó mới lững thững bay về.
Anh mở phanh ngực áo để đón gió. Cảm giác mệt mỏi dần tan biến.
- Nơi chú ở chắc đẹp và đông vui lắm nhỉ?
- Chú ở thành phố mà.
- Chú về đây nghỉ mát à?
- Không, chú chỉ đi ngang qua thôi.
- Thế chú định đi đến đâu?
- Chú cũng không biết. Nơi chú đến rất xa.
Thậm chí anh cũng không biết nơi ấy có thật hay không. Có ai đã từng đi mà không biết nơi mình đến có tồn tại hay không chưa? Điều đó thật quái đản và đáng sợ.
- Xa chừng nào?
Xa tít mù khơi. Liệu đó có phải là một giới hạn không?
- Sao chú lại thở dài?
Cậu bé bỏ vội miếng khoai vào miệng.
- Chú uống nước nhé.
Nước mát lịm. Có thể nào đây là những ngụm nước cuối cùng anh được uống?
- Thế chú không biết chơi diều à?
- Ừ.
Anh nhìn đôi mắt long lanh của cậu bé.
- Cháu mấy tuổi nhỉ?
- Tuổi à? Cháu không biết.
- Sao thế? Ba mẹ không nói cho cháu biết à?
Cậu bé im lặng nhìn ra xa. Giữa cánh đồng là một dòng sông xanh, nắng lấp loáng trên ngàn gợn sóng lăn tăn.
- Cháu không biết cháu mấy tuổi. Nhưng khi cháu bắt đầu chơi diều thì con sông kia còn chưa sinh ra. Hồi ấy, nơi con sông là một khe nước nhỏ.
Anh suýt nữa thì sặc nước.
- Sao cơ?
Cậu bé cười.
- Hồi ấy con diều của cháu còn bé xíu, như chiếc dép của chú. Bây giờ thì nó lớn rồi. Chốc nữa, nếu nó về, chú sẽ thấy.
- Nhưng nếu nó không về...Nếu nó bay đi mãi...Thì sao?
- Không có chuyện đó. Nhưng nếu nó không về, cháu vẫn sẽ chờ, cho đến khi con sông kia không còn nước nữa, cho đến khi cánh đồng này trở thành sa mạc, cháu cũng vẫn chờ. Cháu biết chắc rằng nó sẽ quay về.
Điều gì khiến cậu tin như thế, hả cậu bé? Phải chăng bởi vì chỉ có niềm tin mới khiến con người thực sự sống? Và phải chăng, chỉ có niềm tin, sự chờ đợi trong kiên nhẫn mới có thể khiến con người vượt thắng thời gian?
- Chú chưa bao giờ thấy chơi diều mà không cần dây.
- Thật ư?
Cậu bé xoe tròn mắt.
- Diều mà phải có dây ư?
Rồi cậu bé gật đầu.
- Chắc cũng giống như chăn trâu, phải không chú?
- Ừ, đại khái như thế.
- Nhưng diều của cháu thì khác. Nó không cần dây.
Bởi vì nó là một sinh thể. Điều ấy thật hoang đường, phải không?
- Mẹ bảo nó là con của gió và mây, không thể nào buộc lại được. Cháu không thể tưởng tượng ra nổi một con diều bị buộc dây.
Một sợi dây buộc sao có thể cho phép phiêu du, sao có thể lang thang qua cái vô cùng, chiêm ngưỡng những chân trời ẩn mật của cuộc sống? Một sợi dây! Ừ, nó an toàn, nhưng nó đồng nghĩa với sự trói buộc. Một con diều có thể mơ bay đến đâu khi bị gắn với một sợi dây?
Một liên tưởng thoáng qua khiến anh mỉm cười. Có lẽ cũng nên làm một cánh diều không dây, một cánh diều phiêu bồng.
- Có những chiều về, nó kể chuyện phương xa cho cháu nghe.
- Kể chuyện à? Con diều của cháu?
- Vâng. Nó kể. Và thậm chí còn hát nữa.
Anh không còn biết nói gì, nhìn xa xăm về phía chân núi. Đâu là nơi bắt đầu và kết thúc của một chuyến đi? Liệu con diều của chú bé có thể nói cho anh biết không?
- Cháu có một cái mộng mơ.
Giọng chú bé đột nhiên sôi nổi và đam mê. Anh không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Anh sợ nhìn thấy trong đó sự phán quyết của định mệnh.
- Cháu mơ một ngày sẽ thành diều, cháu với diều sẽ làm một, cháu sẽ bay qua Chân Trời Không Trở Lại. Cháu sẽ bay đi, cả nghìn năm, bay trên cao và nhìn những con sông nhảy múa, nhìn những cánh đồng ngủ mê, nhìn những dãy núi rướn mình lên cho cao bằng mây trắng ... Cháu mơ mãi ngày ấy.
- Cháu có tin rằng nó sẽ thành hiện thực không?
- Tin chứ. Khi nào con diều khôn lớn hơn, biết nghe lời hơn, cháu sẽ bảo nó làm một với cháu. Có nhiều lúc nó nói rằng, khi bay đi xa, nó không thể tự làm chủ mình, nếu có cháu, nó sẽ yên tâm hơn.
Họ ngồi mãi cho đến khi chiều tàn, kể cho nhau nghe những câu chuyện mà người kia chưa từng biết. Nhưng mãi đến khi tia nắng cuối cùng tắt, cánh diều vẫn chưa về.
- Thôi, có lẽ chú phải đi.
- Chú đi ư? Sao chú không nán lại một đêm? Có thể sáng mai nó sẽ về.
- Chú phải đi thôi. Đường còn dài lắm.
- Nhưng chú còn chưa thấy con diều của cháu cơ mà? Vả lại, đi trong đêm tối là không an toàn đâu.
Không an toàn ư? Ai bảo thế? Chính nhờ đi trong đêm mà bước chân trở nên tự tin hơn, quyết đoán hơn. Đi trong đêm, tức là đi trong cái gì bí ẩn, vì thế nên phải đi hết sức dứt khoát, không thể thay đổi. Chỉ khi đi trong đêm tối, ta mới cảm biết tuyệt đối con đường này của chính ta, con đường của số phận riêng ta.
- Chú phải đi thôi. Hẹn cháu, nếu còn dịp khác.
- Chú đi thật ư?
- Còn cháu?
- Có lẽ cháu sẽ chờ.
Cháu có phải chờ đến ngàn năm sau không? Còn tôi, có phải đi đến ngàn năm không? Có những hành động phải được đặt ra bên ngoài thời gian. Những kì hạn không bao giờ làm nên ý nghĩa thực sự của hành động.
- Chú đi nhé. Cháu sẽ chờ cánh diều. Và có lẽ chờ chú quay lại.
Thế thôi.Cháu cứ chờ một ngày thoát xác và bay bổng cùng Cánh Diều Thần Tiên của cháu. Còn tôi, tôi phải lên đường. Phải lên đường thôi.
*
*      *
Trời mưa. Anh hôn lên đôi môi ướt lạnh của nàng. Nàng dịu dàng đáp lại. Mắt nàng nhắm nghiền. Nàng đang cố ngăn một dòng nước mắt?
- Anh ôm em đi!
Nàng thì thầm. Một tiếng sét kinh hoàng khiến nàng giật bắn mình. Anh choàng tay qua lưng nàng, kéo sát nàng vào lòng mình. Bằng cách đó, hai người hy vọng rằng mình sẽ tránh được nỗi cô đơn đang vây quanh.
- Em sợ!
Nàng run rẩy dụi đầu vào ngực anh. Ngoài kia gió mưa vần vũ. Em sợ gì? Sợ tiếng sét và ánh chớp nhì nhoằng? Sợ cái hỗn mang đang ngự trị khắp thế giới? Sợ sự cô đơn bủa vây mỗi phận người? Hay sợ phút giây này sẽ tan biến như ảo ảnh? Anh muốn dỗ dành nàng. Nhưng anh cũng muốn gào lên thật man dại. Sống giữa cõi đời này, con người có quá nhiều nỗi sợ hãi.
Gió lùa qua khe cửa, nghe ra mùi mằn mặn của muối. Ngoài kia, biển cũng đang gào thét giữa đêm, đang điên cuồng nổi hàng triệu con sóng như muốn giải toả những ẩn ức dồn nén tự nghìn thu.
- Anh đã bao giờ thấy những nàng tiên cá chưa?
Nàng nhìn anh. Có lẽ nỗi sợ hãi trong lòng nàng đã dịu xuống.
- Chưa. Anh chưa bao giờ nhìn thấy. Nhưng những nàng tiên cá là có thật ư?
- Vâng. Sau những cơn bão biển, vào những đêm trăng, thế nào cũng có những nàng tiên cá lên bờ dạo chơi. Họ đẹp và hát hay lắm.
Đến một thời điểm nào đó trong đời mình, con người muốn tin vào tất cả mọi sự, để thấy rằng cuộc đời còn đáng để sống, còn có gì đó để thấy hấp dẫn. Anh cũng muốn tin vào lời nàng, cũng như muốn tin rằng những giây phút bên nàng là có thật. Sự thật là anh đã đi qua rất nhiều ngày hư ảo trên những con đường.
- Anh đã bao giờ nghe những nàng tiên cá hát chưa?
Da nàng mịn và mát rượi. Anh áp mặt vào ngực nàng, muốn ngủ vùi, mặc cho mưa bão ngoài kia có thể huỷ diệt cả thế giới. Mùi hương cơ thể nàng đem lại cho anh một ảo giác là thân thể mình đang được vuốt ve bởi những làn gió đến từ một cánh đồng hoa.
- Hôm nào em sẽ hát cho anh nghe một bài hát của những nàng tiên cá.
Anh muốn tin rằng chính nàng cũng là một ngư nữ.
- Sao bây giờ em không hát?
- Không. Em muốn yên lặng.
Nàng âu yếm cầm tay anh và đặt trên ngực nàng, nơi trái tim phập phồng.
- Em muốn nghe anh thở. Và muốn anh nghe em thở.
Anh lặng yên. Ngực nàng mềm dịu và tràn đầy. Anh hôn lên ngực nàng. Anh muốn đặt lên đó tất cả những ngày đã qua, và cả những ngày chưa tới. Nàng cười buồn bã.
Một tia chớp xé ngang bầu trời. Anh rùng mình. Trong ánh sáng vừa loé bên ngoài cửa sổ, anh thấy một bóng đen vĩ đại lướt qua rất nhanh.
- Anh sao thế? Anh lạnh ư?
- Không, anh không sao.
Nàng lo lắng nhìn anh, rồi âm thầm nói:
- Em không hiểu anh đi tìm gì nơi sa mạc ấy.
Giá mà biết được một cách chắc chắn rằng mình muốn tìm gì, thì hẳn bao nhiêu con người đã được hạnh phúc. Anh mơ hồ nhận ra rằng, dù tìm gì đi nữa, điều đó cũng không quan trọng.
- Anh không biết mình muốn tìm gì ư?
Anh nhớ đến con diều của chú bé. Thực ra nó tìm gì trong những chuyến bay? Còn cậu bé tìm gì khi muốn bay vào Chân Trời Không Trở Lại?  Còn anh, anh muốn tìm gì?
- Cũng có thể là đi tìm một ý tưởng.
- Một ý tưởng?
Nàng ngạc nhiên, tỏ vẻ không hiểu.
- Người ta có cần phải đi quá xa như thế, chỉ để tìm một ý tưởng không?
- Sao lại không?
Anh cũng không dám chắc là thực sự có phải anh đi tìm một ý tưởng không. Nhưng anh nghĩ, muốn đi tìm một ý tưởng, hẳn là phải có một chuyến viễn du.
Nàng để nhẹ một ngón tay lên mi mắt anh. Có lẽ nàng muốn anh ngủ.
- Bão khi nào sẽ tan hả em?
- Mười năm.
Nàng nửa đùa nửa thật.
- Anh hãy ngủ đi. Hãy ngủ đi. Bao giờ bão tan ...
Nàng muốn nói gì nữa?
- Dù sao ngày mai anh cũng phải đi.
Anh nghe nơi xa ấy mỗi ngày mỗi thôi thúc bước chân anh.
- Anh không muốn ở lại bên em ư? Em sẽ hát cho anh nghe.
- Em hát đi!
- Để rồi anh nhanh chóng bỏ em mà đi ư?
Giọng nàng thành thực đến mức chua xót. Anh đau quặn trong lòng. Anh hôn cuồng dại lên môi nàng, mắt nàng, tóc nàng. Nàng để mặc anh, lặng lẽ khóc.
Họ nằm yên như thế hồi lâu. Bên ngoài, bão tạm yên, biển cũng tạm yên dần. Một cách đường đột, nàng quay qua anh:
- Em hát anh nghe nhé!
Anh bàng hoàng. Giọng nàng thành khẩn và nghiêm trang, chất chứa một nỗi đam mê mù quáng, như muốn dâng hiến hết những bí mật của đời nàng.
- Em hát đi!
Anh bỗng thấy bình an lạ lùng khi nàng cất tiếng hát. Anh bồng bềnh như chiếc lá nhỏ giữa cơn gió thênh thang. Nàng siết chặt bàn tay anh, như sợ anh vụt biến mất. Giọng nàng quấn quýt lấy cơ thể anh, thấm vào từng tế bào anh, trôi dập dềnh trong giấc ngủ nửa vời của anh. Anh đê mê tan vào Sự Lãng Quên Huyền Diệu.
...Anh đi khi cơn bão tạm ngưng để chuẩn bị cho một đêm cuồng nộ nữa. Nàng níu lấy tay anh, đôi mắt chứa đầy tuyệt vọng.
- Sắp tối rồi, em về đi.
Anh quay mặt. Con đường vẫn âm u phía trước. Sau lưng, là nàng, là bài ca của biển, mà anh sẽ phải cố quên.
*
*     *
Người lái đò ngồi gõ ván thuyền, hát khe khẽ, rồi cười một mình.
- Đêm nay chúng ta uống rượu nhé.
Anh mỉm cười.
- Ông đưa đò trên con sông này đã bao nhiêu năm rồi?
- Năm mươi năm.
- Lâu thế ư?
- Cả nhà tôi làm nghề này. Cha truyền con nối mà.
- Nhưng ở đây quạnh vắng thế, liệu có mấy người đi?
Người lái đò cười.
- Năm thì mười họa mới có khách
Con đò neo bến sông vắng. Bên kia sông là một dãy núi chập chùng.
- Anh là người khách đầu tiên đi đò của tôi đấy.
- Sao cơ?
- Từ ngày tôi lái đò đến giờ, anh là người khách đầu tiên lên đò của tôi.
Anh sửng sốt nhìn ông lái đò. Anh bỗng có cảm giác hết sức rõ ràng là từ khi lên đường đến nay, anh đã đi vào một thế giới khác.
- Sao lại có thể như thế?
- Đời ông nội tôi chỉ đưa có hai người qua sông. Thế mà ông sống được một trăm lẻ tám tuổi đấy. Còn cha tôi, suốt bảy mươi bảy năm đưa đò, chỉ gặp một người khách duy nhất. Anh không tin ư?
Anh im lặng. Anh không tin đây là giấc chiêm bao. Nhưng nó có phải là sự thực không?
- Thực ra, có ai qua sông làm gì. Qua bên ấy là cả một sự phiêu lưu. Phần lớn con người ta không đủ can đảm để phiêu lưu. Người ta muốn sống một đời bình lặng, như những hạt bụi...
Như những hạt bụi? Có ai mà không phải là hạt bụi giữa cõi sống lạnh lẽo và hoang vu này?
- Tôi biết, thi thoảng có người muốn thoát khỏi điều đó. Và họ qua sông. Nhưng hiếm lắm. Và cũng chả mấy khi thấy họ về.
Còn ông ta, Người Ở Sa Mạc Về thì sao? Ông ta có về qua bến sông này không? Còn anh, liệu anh có ngày nào để trở về qua bến sông này? Hay mọi thứ đều trôi đi mãi mãi, chẳng bao giờ có thể quay trở lại? Ý nghĩ về việc phải dứt sạch mọi thứ khiến anh bàng hoàng. Trong suốt cuộc đời, con người bị đặt trước quá nhiều sự lựa chọn nghiệt ngã.
- Tôi nghe cha kể lại rằng, cách đây rất lâu rồi, khi ông nội tôi còn chưa ra đời, có người quay về qua bến sông này.
- Thật ư?
Anh cảm thấy mừng thầm. Ít ra thì anh cũng có quyền tin rằng bên kia không phải là cõi hủy diệt.
- Vâng, đó là vào thời cụ tổ tôi.
Người lái đò không nói gì thêm. Anh cũng yên lặng. Dẫu sao, anh cũng nhận ra rằng, bên kia là cuộc sống, có thể là cuộc sống khác hẳn, nhưng ít ra cũng không phải là cái chết. Mất đi sự sống thì đáng tiếc biết chừng nào, dù sự sống ấy nhiều khi chưa phải là sự sống đích thực.
- Tôi không biết trên thế giới có được bao nhiêu con sông như thế này, bao nhiêu con sông để người ta qua đấy mà thay đổi cuộc đời. Chắc hẳn là rất ít. Tại sao cơ hội để ta thay đổi đời mình lại hiếm hoi như thế?
- Đã bao giờ ông qua bên ấy chưa?
Người lái đò lắc đầu.
- Chưa. Nhưng tôi biết.
- Làm sao ông biết?
- Sông. Nó nói.
Sông ơi, mày khôn ngoan lắm phải không? Mày hoá thân thành nhiều kiếp sống để đi khắp thế gian, để biết nhiều về cuộc đời. Có bao giờ mày nói cho con người ta biết phải sống như thế nào không?
- Tôi đã học từ nó rất nhiều. Vì thế, tôi nghĩ không cần phải qua bên kia. Nhiều khi con người phải biết chấp nhận những giới hạn của riêng mình, vui với những gì mình có, tận tâm với những gì mình làm. Như thế cũng ổn rồi.
Trăng lên trên sông long lanh. Hai người uống rượu. Nếu anh không phải nghĩ đến những gì đã qua và những điều chưa tới, thì chắc rằng đây là một đêm thần tiên.
- Anh uống đi. Rượu tự tôi nấu đấy. Cá này là của sông. Hãy tận hưởng phút giây này, đừng nghĩ ngợi lan man mà bỏ phí. Tôi chắc rằng anh không có lần thứ hai như thế này đâu.
Anh tự nghĩ lại về những điều anh đã bỏ phí trong suốt những năm tháng qua. Thật lạ là anh không đau khổ vì điều đó, chỉ một thoáng tiếc nuối, rất nhanh, và anh cười với bóng mình trên lòng thuyền.
Có tiếng cá quẫy dưới mạn thuyền. Người lái đò lại gõ ván, tiếng động chao trên từng con sóng, lan mãi vào khoảng không bàng bạc phía xa. Anh tưởng như chỉ có anh và ông lái đò trên thế giới này, giống như là những con người đầu tiên của nhân loại, khi thế giới còn chưa khởi sự một lịch sử tối tăm và đầy đau khổ.
- Ai chỉ đường cho anh đến đây?
- Không ai. Tôi chỉ nghe nói là phía xa ấy có một sa mạc. Và tôi lên đường, không bạn đồng hành, không người hướng đạo, không một tấm bản đồ, không một lời chỉ dẫn. Tôi cứ đi như thế, nghe theo sự mách bảo của bước chân.
- Những chuyến đi của định mệnh bao giờ cũng phải đơn độc, đúng không?
Sóng vỗ oàm oạp vào mạn thuyền. Đột nhiên anh hú dài một tiếng. Tiếng hú loang ra khắp mặt sông. Anh lắng nghe âm thanh của chính mình, rồi nằm ngả ra sàn thuyền, nhìn trăng vành vạnh. Người lái đò cười sảng khoái.
- Thế đấy!
Anh không biết ông nói với ý gì, nhưng anh cũng cười thật sảng khoái. Đôi khi làm một người đãng trí cũng là một điều thú vị.
Đêm nay sông nói chuyện gì?
Ta nằm say trên Chuyến Đò Một Lần Duy Nhất
Có nhớ chuyện Đào Nguyên ngày cũ không?
Khi ta và ngươi cùng dứt bụi trần
Trót mê dung nhan ẩn mật

Bên kia là Đào Nguyên hay bên kia là Sa Mạc
Ngươi ray rứt làm gì?
Đã bỏ lại sau lưng những khóc cười phù phiếm
Cứ đi như sông chảy
Đêm nay chiêm bao trên Con Sông Rửa Sạch
Ngươi hãy cười khóc một lần chân thật
Một lần với chính mình
Rồi quên...
Người lái đò say chuếnh choáng, hát vang dưới trăng. Anh lảo đảo đứng lên, con thuyền tròng trành. Bên kia là Đào Nguyên hay Sa Mạc, nào có ý nghĩa gì. Giờ này, chắc chú bé đang ú ớ gọi mê cánh diều, còn nàng thì khóc, hay là ra đón thuỷ triều cùng những nàng tiên cá. Và ông ta có lẽ đang rủ rê một kẻ khác lên đường. Nào có ý nghĩa gì những ngày đã qua. Đêm nay anh muốn vừa khóc vừa cười.
Ngày mai ta ngủ dưới mặt trời
Đợi đêm sang tiếp tục chuyến đi
Bên kia là Ngày Mới
Hãy nghe đôi chân mách bảo
Vì đôi chân là con sông

Ngươi có thấy sông không?
Đằng nào chả ra tới biển
Trí tuệ của nó tự nhiên như thế đấy
Ngươi có muốn ra biển không
Hay là vào Sa Mạc?
Sao không biết tất cả là một
Này Đào Nguyên, này Trùng Dương, này Sa Mạc?
Cứ đi đi, đường nào cũng phải chảy trôi...
Anh thiếp đi. Anh thấy mình đi thuyền dưới bóng những hàng đào lộng lẫy. Người Ở Sa Mạc Về đang ngồi thổi sáo. Chú bé đợi diều thì đang bay chập chờn. Còn nàng vẫy chào anh rồi mất hút giữa trùng khơi...Anh lại thấy mình đang bơi thuyền trên sa mạc. Nắng và nóng kinh khủng. Da anh phỏng rộp cả lên. Cổ họng anh khô rốc. Anh thấy một vài người đang tắm cát. Vài người khác đang ngồi, lặng lẽ như những tảng đá. Anh không dám bước ra khỏi thuyền. Anh cứ ngồi trên đó, đợi chờ gì chẳng biết.
Nửa đêm, cơn say khiến anh khát nước, anh thức dậy thì thấy người lái đò đang ngồi nói chuyện một mình. Anh lặng lẽ vốc nước dưới sông, uống cho thoả cơn khát, rồi nằm lại, không ngủ, nghe sông trôi.
*
*     *
Anh lại đi. Bỏ lại sau lưng Con Sông Rửa Sạch và ông lái đò trên Chuyến Đò Một Lần Duy Nhất. Anh đi về phía dãy núi chập chùng. Không biết sa mạc ở nơi đâu. Đêm nay không có trăng. Anh chống một chiếc gậy và đi, không một phút ngập ngừng chọn lối.
Nơi ấy là Ngày Mới. Sau lưng anh, có lẽ chú bé vẫn đợi diều, và nàng chiều nào cũng ra đầu đường đứng ngóng. Trước mặt anh, có lẽ Người Ở Sa Mạc Về đang đợi đâu đó, có cánh diều đang lãng đãng trong Chân Trời Không Trở Lại, và có những nàng tiên cá đang hát bài ca của đại dương...
Không biết sa mạc ở đâu. Cứ thế, anh đi. Đêm hãy còn dài lắm. Và con đường đang ở dưới mỗi bước chân anh.
         H.N

Design by JuliettaRose Studio. Powered by Vnweblogs