NHÀ THƠ HỮU LOAN - TÁC GIẢ CỦA BÀI THƠ BẤT HỦ MÀU TÍM HOA SIM ĐÃ RA ĐI MÃI MÃI.

By Nguyễn Thị Anh Đào

m

Thi sỹ Hữu Loan ảnh Vanchuongviet.org  

Theo tin trên Tạp chí Văn nghệ quân đội online:

Lúc 19 giờ hôm qua 18-3-2010 nhà Hữu Loan đã từ trần tạinhà riêng ở thôn Vân Hoàn Nga Lĩnh Nga Sơn Thanh Hóa hưởng thọ 95 tuổi.

Nhà thơ Hữu Loan tên đầy đủ là Nguyễn Hữu Loan quê làngVân Hoàn xã Nga Lĩnh huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa. Ông đậu tú tài nhưng vềquê mở trường dạy học và hoạt động phong trào Mặt trận Bình dân. Năm 1943 ônggây dựng phong trào Việt Minh. Cách mạng Tháng Tám nổ ra ông làm Phó chủ tịchUỷ ban khởi nghĩa huyện Nga Sơn. Sau Cách mạng Tháng Tám ông được cử làm Uỷviên Văn hóa trong Uỷ ban hành chính lâm thời tỉnh Thanh Hóa phụ trách các ty:Giáo dục Thông tin Thương chính và Công chính. Kháng chiến chống Pháp ôngthuộc Đại đoàn 304. Sau năm 1954 ông làm việc tại báo Văn Nghệ.

 

Bài thơ Đèo cả mở đầu sự nghiệp thi văn của ông đã vang danhkhắp chiến trường kháng chiến chống Pháp. Tiếp đó người vợ yêu quý ( bà NguyễnThị Ninh)  mất ( năm 1949). Niềm đau mãnh liệt trên đường hành quânđã khiến ông viết nên Màu tím hoa sim một bài thơ đã đi vào lòng biết bao thếhệ.

 

ĐÈO CẢ

Núi cao vút
Mây trời Ai Lao
                     sầu
                          đại dương
Dặm về heo hút
Đá bia mù sương
Bên quán Hồng Quân
                              người
                                       ngựa
                                              mỏi
Nhìn dốc ngồi than
                          thương ai
                                         lên đường
Chầy ngày
              lạc
                  giữa suối
Sau lưng
             suốivàng 
                         xanh
                                 tuôn
Dưới khe
             bên suối độc
                               cheo leo
                                           chòi canh
                                                         ven rừng hoang
Những người
                  đi 
                     Nam Tiến
Dừng lại đây 
                 giữa 
                        đèo núi quê hương
Tóc tai 
          trùm 
                vai rộng
Không nhận ra
                    người làng
Rau khe
            cơm vắt
                       áo
                          pha màu
                                      sa trường
Ngày thâu
              vượn hót
Đêm canh
               gặp hùm 
                            lang thang
Gian nan lòng không nhợt
Căm hờn trăm năm xa
Máu thiêng trôi dào dạt
Từ nguồn thiêng ông cha

Giặc
        từ trong
                   tràn tới
Giặc
         từ Vũng Rô
                         bắn qua
Đèo Cả
           vẫn 
               giữ vững
Chân đèo
               máu giặc
                            mấy lần
                                        nắng khô
Sau mỗi trận thắng
Ngồi bên suối đánh cờ
Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt
Người vá áo thiếu kim mài sắt
Người đập mảnh chai vểnh cằm cạo râu

Suối mang
               bóng người
Trôi những về đâu....

 

MÀU TÍM HOA SIM

Nàng có ba người anh đi bộ đội 
Những em nàng có em chưa biết nói 
Khi tóc nàng xanh xanh 
Tôi người vệ quốc quân xa gia đình 
Yêu nàng như tình yêu em gái 
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo mới 
Tôi mặc đồ quân nhân đi giày đinh 
bết bùn đất hành quân 
Nàng cười xinh xinh bên anh chồng độc đáo 
Tôi ở đơn vị về cưới nhau xong là đi 
Từ chiến khu xa nhớ về ái ngại 
Lấy đời chiến chinh mấy người đi trở lại 
Nhỡ khi mình không về 
thì thương người vợ bé bỏng chiều quê 
Nhưng không chết người trai khói lửa 
mà chết người gái nhỏ hậu phương

Tôi về không gặp nàng. 
Má ngồi bên mộ con đầy bóng tối 
Chiếc bình hoa ngày cưới 
thành chiếc bình hương tàn lạnh vây quanh. 
Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi 
Em ơi giây phút cuối không được nghe nhau nói. 
Không được trông nhau một lần. 
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím. 
Áo nàng màu tím hoa sim 
Ngày xưa đèn khuya bóng nhỏ. 
Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa!... 
Một chiều rừng mưa ba người anh 
từ chiến trường Đông Bắc 
biết tin em gái mất 
trước tin em lấy chồng. 
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông 
Đứa em nhỏ lớn lên ngỡ ngàng nhìn ảnh chị 
Khi gió sớm thu về cỏ vàng chôn mộ chí.

Chiều hành quân qua những đồi hoa sim những đồi hoa sim 
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết. 
Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt 
Nhìn áo sách vai tôi hát trong màu hoa. 
"Áo anh sút chỉ đường tà 
Vợ anh mất sớm 
Mẹ già chưa khâu ..."

Xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến gia quyến của cố nhà thơ Hữu Loan cùng những người bạn thơ bạn văn cùng các độc giả yêu mến nhà thơ MÀU TÍM HOA SIM.!

More...

ĐƯA EM TÌM ĐỘNG HOA VÀNG - PHẠM THIÊN THƯ

By Nguyễn Thị Anh Đào

lauphong do Saga

  Đưa em tìm động hoa vàng- Phạm Thiên Thư


Mười con nhạn trắng về tha 
Như Lai thường trụ trên tà áo xuân 
Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền 
Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm 

Xe lên bụi quán hoa đường 
Qua sương trắng dậm phố phường úa thu 
Tiếng chim ướt sũng hai mùa 
Hạt rơi thêm lạnh hững hờ mây qua 

Dế buồn dỗ giấc mù sa 
Âm nao lãng đãng tơ ngà sương bay 
Người về sao nở trên tay 
Với hài đẫm nguyệt thêm dài gót mơ 

Con khuyên nó hót trên bờ 
Em thay áo ti m thờ ơ giang đầu 
Tưởng xưa có kẻ trên lầu 
Ngày xuân gieo nhẹ trái cầu gấm hoa 

Tóc dài cuối nội mây xa 
Vàng con bướm nhụy lẫn tà huy bay 
Dùng dằng tay lại cầm tay 
Trao nhau khăn lụa nhớ ngày sầu đưa 

Từ chim thủa núi xa xưa 
Về đây rớt lại hạt mơ cuối rừng 
Từ em khép nép hài xanh 
Về qua dục nở hồn anh đóa sầu 

Ừ thì mình ngại mưa mau 
Cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi 
Sông này chảy một dòng thôi 
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông 

Ngày xưa em chửa theo chồng 
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi 
Mùa thu áo biếc da trời 
Sang đông em lại đổi dời áo hoa 

Đường về hái nụ mù sa 
Đưa theo dài một nương cà ti m thôi 
Thôi thì em chẳng yêu tôi 
Leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng 
10 
Sao em bước nhỏ ngập ngừng 
Bên cầu sương rụng mấy từng mai mơ 
Đêm về thắp nến làm thơ 
Tiếng chân còn vọng nửa tờ thơ tôi 
11 
Đôi uyên ương trắng bay rồi 
Tiếng nghe tha thiết bên trời chớm đông 
Nửa đêm đắp mảnh chăn hồng 
Lại nghe hoa lạnh ngoài đồng thiết tha 
12 
Con chim chết dưới cội hoa 
Tiếng kêu rụng giữa giang hà xanh xao 
Mai anh chết dưới cội đào 
Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu 
13 
Tường thành cũ phiến bia xưa 
Hồn dâu biển gọi trong cờ lau bay 
Chiều xanh vòng ngọc trao tay 
Tặng nhau khăn lụa cuối ngày ráng pha 
14 
Đêm dài ươm ngát nhụy hoa 
Chim kêu cửa mộ trăng tà gõ bia 
Em ơi rủ tóc mây về 
Nhìn trăng nỡ để lời thề gió bay 
15 
Đợi nhau tàn cuộc hoa này 
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ 
Tìm trang lệ ố hàng thơ 
Chữ xưa quyên dục bây giờ chim di 
16 
Mây xưa cũng bỏ non về 
Em xưa cũng giã câu thề đó đây 
Nhớ đành biết mấy tầm tay 
Lông chim biển bắc hoa gầy bãi đông 
17 
Đợi ai trăng rõi hoa buồn 
Vắng em từ thủa theo buồm gió xuôi 
Chiều chiều mở cổng mây trôi 
Chênh vênh núi biếc mắt ngời sao hôm 
18 
Thế thôi phố bụi xe hồng 
Hồ ngăn ngắt đục đôi dòng nhạn bay 
Đưa nhau đấu rượu hoa này 
Mai đi dã hạc thành ngoài cuồng ngâm 
19 
Xuống non nhớ suối hoa rừng 
Vào non nhớ kẻ lưng chừng phố mây 
Về thành nhớ cánh chim bay 
Xa thành thương vóc em gầy rạc hoa 
20 
Hạc xưa về khép cánh tà 
Tiếng rơi thành hạt mưa sa tần ngần 
Em về hong tóc mùa xuân 
Trăng trầm hương tỏa dưới chân một vành 
21 
Em nằm ngó cội thu xanh 
Môi ươm đào lý một nhành đôi mươi 
Về em vàng phố mây trời 
Tay đơm nụ hạ hoa dời gót xuân 
22 
Thì thôi tóc ấy phù vân 
Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương 
Thì thôi mù phố xe đường 
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi 
23 
Gầy em vóc cỏ mây dời 
Tay em mai nở chân trời tuyết pha 
Ngày dài ngựa soải cầm ca 
Trán cao ngần nửa trăng tà ngậm sương 
24 
Xe lăn bánh nhỏ bụi hường 
Lao xao vó rụng trên đường phố mây 
Mưa giăng ráng đỏ hao gầy 
Đôi con ngựa bạch ném dài tuyết sa 
25 
Chim nào hát giữa thôn hoa 
Tay nào hong giữa chiều tà tóc bay 
Lụa nào phơi nắng sông tây 
Áo xuân hạ nọ xanh hoài thu đông 
26 
Con chim mùa nọ chưa chồng 
Cũng bay rời rã trong dòng xuân thu 
Từ em giặt áo đông tơ 
Nay nghe lòng suối hững hờ còn ngâm 
27 
Thuyền ai buông lái đêm rằm 
Sông thu ngân thoảng chuông trăng rì rào 
Cửa sương nhẹ mở âm vào 
Lay nghiêng bầu nậm rượu đào trầm ca 
28 
Lên non cuốc sỏi trồng hoa 
Xuôi thuyền lá trúc la đà câu sương 
Vớt con cá nhỏ lòng đòng 
Mải vui lại thả xuống dòng suối tơ 
29 
Vào non soi nguyệt tầm rùa 
Đọc trên mai nhỏ xanh tờ lạc thư 
Thả rùa lại đứng ưu tư 
Muốn qua hang động sống như nguyệt rùa 
30 
Em nghiêng nón hạ cầu mưa 
Sông ngâm mây trắng nước chưa buồn về 
Hoa sầu cỏ cũng sầu chia 
Lơ thơ xanh tụ đầm đìa vàng pha 
31 
Đất nam có lão trồng hoa 
Mùa hoàng cúc nở ướp trà uống đông 
Lại đem bầu ngọc ra trồng 
Bầu khô cất nậm rượu hồng uống xuân 
32 
Người vui ngựa chợ xe thành 
Ta leo cầu trúc bên ghềnh thác rơi 
Theo chân chim gặp mây trời 
Lại qua khói động hỏi người tu non 
33 
Bông hoa trắng rụng bên đường 
Cánh thơm thông điệp vô thường tuyết băng 
Con ong nhỏ mới ra giàng 
Cũng nghiêng đôi cánh nhụy vàng rụng rơi 
34 
Mùa xuân bỏ vào suối chơi 
Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa 
Múc bình nước mát về qua 
Ghé thôn mai nọ hỏi trà mạn xưa 
35 
Chim từ bỏ động hoa thưa 
Người từ tóc biếc đôi bờ hạ đông 
Lên non kiếm hạt tơ hồng 
Đập ra chợt thấy đôi dòng hạc bay 

36 
Người về đỉnh núi sương tây 
Ta riêng nằm lại đợi ngày mướp hoa 
Bến nam có phố giang hà 
Nghiêng nghiêng nậm ngọc dốc tà huy say 
37 
Tình cờ anh gặp nàng đây 
Chênh chênh gót nguyệt vóc gầy liễu dương 
Qua sông có kẻ chợt buồn 
Ngó hoa vàng rụng bên đường chớm thu 
38 
Mốt mai em nhớ bao giờ 
Bãi dâu vãn mộ cho dù sắc không 
Chân chim nào đậu bên cồn 
Ngựa xuôi có kẻ lại buồn dấu chim 
39 
Đợi người cuộc mộng thâu đêm 
Sông Ngân trở lệ dài thêm dòng nhòa 
Anh nằm gối cỏ chờ hoa 
Áo em bạch hạc la đà thái hư 
40 
Em từ rửa mặt chân như 
Nghiêng soi hạt nước mời hư không về 
Thâu hương hiện kính bồ đề 
Phấn son chìm lắng hạt mê luân hồi 
41 
Ta về rũ áo mây trôi 
Gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan 
Rằng xưa có gã từ quan 
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say 
42 
Ngựa xưa qua ải sương này 
Còn nghe nhạn lạc kêu hoài bãi sông 
Nước xuôi gờn gợn mây hồng 
Tiếng ca lạnh thấu hoàng hôn giục đò 
43 
Hoa đào tưởng bóng đào xưa 
Thuyền sang bến nọ dòng mờ khói vơi 
Hoa dương vàng nhạt sầu người 
Ta về uống nước sông khuây khỏa lòng 
44 
Đưa nhau đổ chén rượu hồng 
Mai sau em có theo chồng đất xa 
Qua đò gõ nhịp chèo ca 
Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say 
45 
Khăn trăng từ độ trao tay 
Nửa tan cát suối nửa mài nghiên sương 
Mốt mai lòng có nghe buồn 
Mảnh trăng hiện hóa thiên đường cõi chơi 
46 
Nhện cheo leo mắc tơ trời 
Dòng chim qua hỏi mộ người tà dương 
Đánh rơi hạt mận bên đường 
Xuân sau mọc giữa chân thường cội hoa 
47 
Nụ vàng hương rộ tháng ba 
Nửa đêm dậy ngó trăng tà tiêu tương 
Chẳng như cội liễu bờ dương 
Tóc xanh mướt giữa vô thường sắc không 
48 
Mai nào thơm ngát thu đông 
Lược em chải rụng đôi dòng tơ xanh 
Đôi chim hồng yến trên cành 
Ngẩn ngơ quên rỉa lông mình điểm trang 
49 
Mùa xuân mặc lá trên ngàn 
Mùa thu mặc chú bướm vàng tương tư 
Động nam hoa có thiền sư 
Đổi kinh lấy rượu tâm hư uống tràn 
50 
Nến khuya lửa hắt hiu vàng 
Trang kinh lác đác đôi hàng nhạn sa 
Ý nào hóa hiện ngàn hoa 
Chữ nào cẩn nguyệt trên tà áo ni 
51 
Dỗ non suối giọng thầm thì 
Độ tam thế mộng xá gì vóc hoa 
Ni cô hiện giữa ta bà 
Búp tay hồng ngọc nâng tà áo trăng 
52 
Tiếng chim trong cõi vô cùng 
Nở ra bát ngát trên rừng quế hương 
Tiếng em hát giữa giáo đường 
Chúa về trong những thánh chương bàng hoàng 
53 
Đố ai nhớ hết hoa vàng 
Đố ai uống cạn sương tàng trăng thâu 
Đố ai tát cạn mạch sầu 
Thì ta để tóc lên cầu đón ai 
54 
Em về sương đẫm hai vai 
Dấu chân là cánh lan dài nở đêm 
Từ em hé nụ cười huyền 
Mùa thu đi mất trên miền cỏ hoa 
55 
Guốc mòn lẫn tiếng sơn ca 
Sư về chống gậy trúc qua cầu này 
Ngó bờ suối lạnh hoa bay 
Thương sao giòng nước trôi hoài thiên thanh 
56 
Có con cá mại cờ xanh 
Bơi lên nguồn cội tắm nhành suối xuân 
Nửa dòng cá gặp phù vân 
Hỏi sao mây bỏ non thần xuống chơi 
57 
Dù mai lều cỏ chân trời 
Khơi hương lò cũ khóc người trong thơ 
Em còn ửng má đào tơ 
Tóc xưa dù có bây giờ sương bay 
58 
Lên non ngắt đóa hoa này 
Soi nghiêng đáy suối bóng ai nhạt nhòa 
Nom hoài chẳng rõ là ta 
Tắm xong khoác áo hát ca về làng 
59 
Tay đeo vòng ngọc xênh xang 
Áo em bay giải tơ vàng thiết tha 
Bước chân tìm chán ta bà 
Ngừng đây nó hỏi: đâu là vô minh 
60 
Hỏi con vạc đậu bờ kinh 
Cớ sao lận đận cái hình không hư 
Vạc rằng: thưa bác thiên thư 
Mặc chi cái áo thiền sư ỡm ờ 
61 
Nước đi từ thủa bao giờ 
Dòng xuôi người đứng trên bờ ngó xuôi 
Chừng đâu dưới bến hoa tươi 
Buộc thuyền xưa đã có người ngó sông 
62 
Từ hôm em bỏ theo chồng 
Áo trắng em cất áo hồng em mang 
Chiều nay giở lại bàng hoàng 
Mười năm áo cũ hoe vàng lệ xanh 
63 
Đôi chim nho nhỏ trên cành 
Giục nhau đan tổ cỏ xanh bên đường 
Nửa đời mây nước du phương 
Thiền sư ngắt cỏ cúng dường phật thân 
64 
Gò chiều ùn bụi sương lên 
Hỏi ra mới biết nơi yên cành vàng 
Bên mồ chồn cáo đùn hang 
Chim kêu như lảnh tiếng nàng ngân nga 
65 
Cuối xuân ta lại tìm qua 
Tiểu thư chi mộ thềm hoa dại tàn 
Sớm thu ta đánh đò sang 
Bên đường cỏ mộ lại vàng cúc hoa 
66 
Trúc thưa cổng gió ơ hờ 
Em ra tựa cửa nghĩ chưa lấy chồng 
Sông ơi xanh nhé một dòng 
Mùa xuân cắp rổ ra đồng vớt hoa 
67 
Đường dài xao xác chim ca 
Người còn khoác nón theo tà dương nao 
Ván cờ bày trắng bông đào 
Sao lên núi thẫm trăng vào chén không 
68 
Đồi thu vắt suối mây hồng 
Chim xanh lác đác ngược dòng hoa tiên 
Bấc sầu lửa lụn chờ em 
Lệ xưa ai đã đổ nên dầu này 
69 
Đón em như ngóng chim trời 
Bãi xuân sớm đậu chiều dời khói thu 
Em còn áo trắng ngày xưa 
Trong anh muôn thủa bao giờ lệ hoen 
70 
Khơi trầm thơm tụng kinh hiền 
Máu xuân mạch lạnh trong miền xương da 
Vườn chùa có nụ hàm ca 
Sương khuya: pháp bảo trăng tà: vô môn 
71 
Mai tươi cánh nở bên cồn 
Mưa bay lấm tấm cành hương trắng ngời 
Thu đông tàng ẩn kho trời 
Hạt rơi rụng ngọc cánh rời rã hoa 
72 
Cổng làng mở cánh sao sa 
Nhã lan loáng thoáng tiếng gà xóm mai 
Lên chùa dâng dĩa hoa nhài 
Chợt viền trăng lạnh trên hài tổ sư 
73 
Chuông ngân chiều lặng trầm tư 
Tiếng lơi đẫm hạt thiên thư bềnh bồng 
Điệu về tay giấu chùm bông 
Gót chân đất phật trổ hồng hằng sa 
74 
Bóng trăng tịch mặc hiên nhà 
Thành đàn nẩy hạt tỳ bà quyện hương 
Gió thu từ độ tha phương 
Về trên hốc gỗ bên đường lặng im 
75 
Áo em vạt ti m ngàn sim 
Nửa nao nức gọi nửa im lặng chờ 
Yêu nhau từ độ bao giờ 
Gặp đây giả bộ hững hờ khói bay 
76 
Tình cờ như núi gặp mây 
Như sương đậu cánh hoa gầy tiêu dao 
Tỉnh ra thì giấc chim bao 
Chuyện mười năm cũ lại nao nao lòng 
77 
Cành sen lá chĩu sương trong 
Áo ni xám vạt trời hong buồn về 
Tay nào nghiêng nón thơ che 
Tay nào lần chuỗi bồ đề xanh xao 
78 
Đôi mày là phượng cất cao 
Đôi môi chín ửng khoé đào rừng mơ 
Tiếng nàng vỡ bạc thành thơ 
Tụng dòng kinh tuệ trên tờ khói mây 
79 
Tóc em rừng ngát hương say 
Tay em dài nụ hoa lay dáng ngà 
Mắt xanh bản nguyện di đà 
Bước trầm hương nhẹ lẫn tà dương chim 
80 
Mắt nàng ru chiếc nôi êm 
Ru hồn tôi ngủ ngàn đêm tuyệt vời 
Em là hoa hiện dáng người 
Tôi là cánh bướm cung trời về say 
81 
Một đêm nằm ngủ trong mây 
Nhớ đâu tiền kiếp có cây hương trời 
Cây bưởi trắng ngát hương đời 
Nụ là tay phật chỉ người qua sông 
82 
Non xanh khoác áo sương hồng 
Con chim điểm tuyết ngoài đồng vụt bay 
Tiếng kêu lạnh buốt lòng tay 
Ngón buông lại chợt tuôn đầy lòng hoa 
83 
Em bên cửa chuốt tay ngà 
Cội lan đông mặc nở qua mấy nhành 
Ngày em ướp áo hồ xanh 
Con uyên tha thiết trên cành gọi thu 
84 
Ni về khép cửa chùa tu 
Sớm mai mở cổng quét thu vườn hồng 
Thu vương ngọn chổi đôi bông 
Thoảng dâng hương lạ bướm vòng cánh duyên 
85 
Sư lên chót đỉnh rừng thiền 
Trong tim chợt thắp một viền tà dương 
Ngón tay nở nụ đào hương 
Cầm nghiêng tịnh độ một phương diệu vời 
86 
Một dòng hoa nổi trên trời 
Một dòng hoa nở trong người trầm tư 
Cánh nào mở cõi không hư 
Phiến băng tuyết khảm một tờ kim cang 
87 
Thư em ướp nụ lan vàng 
Lời em gió núi chiên đàn thoảng xa 
Áo em phất cõi di đà 
Ngón chân em nở cánh hoa đại từ 
88 
Chênh vênh đầu trượng thiền sư 
Cửa non khép ải sương mù bóng ai 
Non xanh ướm hỏi trang đài 
Trăm năm còn lại dấu hài động hoa 
89 
Ngày xưa bên dậu vàng hoa 
Chiều chiều kê chõng nằm ra ngó trời 
Năm sau em bỏ đi rồi 
Ta về ngồi lắng mưa rơi giậu buồn 
90 
Trên nền gạch nẻ rêu phong 
Xưa phơi nhã điệu giờ hong đóa quì 
Trẻ đào bãi cỏ xanh rì 
Được thanh kiếm quỉ bao kỳ thu han 
91 
Non đem nhạn nhốt trong thành 
Cho sông chưa trở yếm xanh dưới cầu 
Người còn dệt lụa tằm dâu 
Đêm nghe mưa rụng thiên thâu ngoài giàn 
92 
Núi nghiêng suối vắt tơ đàn 
Nhìn ngoài thạch động mưa vàng lưa thưa 
Nghiêng bình trà nhớ hương xưa 
Từ vàng hoa nọ bây giờ vàng hoa 
93 
Sáng nghe lan rụng mái nhà 
Chừng như mưa nhẹ núi xa mùa này 
Đường về mù mịt ngàn mây 
Về nam đôi cánh chim bay xạc xào 
94 
Mây dù chẳng chất non cao 
Đường về dù chẳng sông đào nông sâu 
Đêm đêm lòng dục nẻo sầu 
Thềm trăng ngỡ tưởng hoa cau rụng thầm 
95 
Nhớ cha giọt lệ khôn cầm 
Dưới trăng lấp lánh như trâm vân quỳnh 
Nghiêng ly mình cạn bóng mình 
Tay ôm vò nguyệt một bình mây bay 
96 
Gối tay nệm cỏ nằm say 
Gõ vào đá tụng một vài biển kinh 
Mai sau trời đất thái bình 
Về lưng núi phượng một mình cuồng ca 
97 
Gây giàn thiên lý vàng hoa 
Lên non cắt cỏ lợp nhà tụ mây 
Xuống đầm tát cá xâu cây 
Bới khoai vùi lửa nằm dài nghe chim 
98 
Khách xa nhớ đến nhau tìm 
Lên đồi trẩy một giỏ sim làm quà 
Hứng nước suối thết bình trà 
Hái bầu nấu bát canh hoa cười khàn 
99 
Vào hang núi nhập niết bàn 
Tinh anh nở đóa hoa vàng cửa khe 
Mai sau thí chủ nào nghe 
Tìm lên xin hỏi một bè mây xanh 
100 
Hoa vàng ta để chờ anh 
Hiện thân ta hát trên cành tâm mai 
Trần gian chào cõi mộng này 
Sông Ngân tìm một bến ngoài hóa duyên

===
nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc một phần bài thơ trên

Đưa em tìm động hoa vàng

Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì thôi đừng ngại mưa mau
Đưa nhau ra tới bên cầu nước xuôi
Sông này đây chảy một giòng thôi
Mấy đầu sông thẫm tóc người cuối sông

Nhớ xưa em chưa theo chồng
Mùa Xuân may áo áo hồng đào rơi
Mùa Thu em mặc áo da trời
Sang Đông lại khoác lên người áo hoa

Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì em chẳng còn yêu tôi
Leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng
Thôi thì thôi mộ người tà dương
Thôi thì thôi nhé... đoạn trường thế thôi

Nhớ xưa em rũ tóc thề
Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi Tây hững hờ

Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
Thôi thì thôi để mặc mây trôi
Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Thôi thì thôi nhé... có ngần ấy thôi

Chim ơi chim dưới cội hoa
Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà
Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu
Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ... lệ vào... thiên thu...



More...

Hoa Đỗ Quyên

By Nguyễn Thị Anh Đào

      Có những ngày thôi theo miền cảm thức. Đôi lúc tôi không cần làm gì ngoài việc thả trôi trong một không gian không chờ đợi không thắc thỏm những lo toan. Cuộc sống cứ thế trôi theo dòng chảy của sự chọn lựa. Bạn thấy không tôi không chạm vào tiềm thức được để tìm ra cho mình một sự chân thành nhỏ bé?

Có thể

Bạn đúng

Tôi hoàn toàn sai

Nhưng kìa


Một sắc Đỗ Quyên! Ảnh chụp ở độ cao 2000m tại Vườn quốc gia Hoàng Liên -SaPa. Ảnh Phạm Ngọc Bằng

 

      Hoa Đỗ Quyên đã chín mọng những ân tình trên vách núi. Sao tôi không chia với bạn niềm vui nhỏ này nhỉ biết rồi cuộc sống cứ thế vồn vã trôi qua.

      Hôm qua tôi nhận ra mùa đông đã về với bao nhiêu nắng bao nhiêu hạt mưa trong ngần và cũng bao nhiêu rối rắm. Đường xa có đôi chân đang mệt nhoài vì mưu sinh. Đường xa có trái tim đang rung lên vì xúc cảm. Đường xa. có dự định rối bời tơ tóc trăm năm.

      Cũng có khi tôi vô tình đánh rơi một giọt nước mắt mình trong im lặng để rồi cố chứng minh rằng mình đã làm đúng làm đủ những gì mình muốn

      Nhưng không phải sự chân thành nào cũng trở nên lương thiện khi moi sự khác biệt vẫn diễn ra hàng ngày hàng giờ. Bên ngoài kia bầu trời vẫn rực vàng trong nắng chiều thẳm sâu trong cơn gió phức âm đa tầng thả vào khoảng trống cái vô bờ vốn có. Ở đó cuộc sống tràn lên những khát vọng và không ai có quyền khước đoạt niềm tin từ mỗi một con người.

      Nhưng tôi vẫn mê màu hoa này như một biểu tượng của sự cam chịu trước thời gian không gian và cả sự hoài vọng.

      Tôi yêu loài hoa này như một chốn bình yên để lắng lại đóng kín những ngã đường lênh láng. Mưa mặc sức người gió mặc sức đi.

 

                                                ...By Red

More...

Người cuối cùng mặc áo ấm trên thành phố biển

By Nguyễn Thị Anh Đào


Người cuối cùng mặc áo ấm trên thành phố biển

Sáng

Vẫn cái thói quen thường nhật là cà phê cóc ở một góc nhỏ nơi có thể ngắm nhìn dòngngười ngược xuôi. Và xa hơn là những con tàu đang neo đậu hoặc bắt đầu ra khơi.Thế mà mùa đông về nhanh thật. Ra đường bao nhiêu màu áo ấm bao nhiêu chiếc khăn choàng. Có người bạn già văn chương vừa mới có chuyến đi thăm thú Singapore Malaysia về trầm trồ vừa mới bị "hố" vì mua cái khăn choàng về tặng vợ nhân chuyến xuất ngoại đầu tiên. Ôngbảo nó vô giá mà bà vợ cười hồn nhiên cái khăn này em mua ở đây có 4 chục ngàn thôi anh qua đó mua chi tới bạc trăm hả anh. Nhà văn già choáng. Mà thôi tính chi chuyện tiền nong. Gặp nhau í ới ở quán cà phê Văn vào chiều cuối tuần mưa lây phây. Ông bạn già mở máy vi tính viết hồi ký về chuyến đi. Ông nói với tôi rằng chuyến đi ni mình là nạn nhân của cái dại. Tôi nhìn ra ngoài trời mưa đan mưa gió lạnh rít từng đợt trên lá trên cây trên những vĩ tầng tâm sự.

Sáng

Cũng tin nhắn đến từ đứa bạn gái thời đại học. Nó nghỉ mấy ngày đi bụi chơi cho thảnh thơi. Uh cũng nên thế mình có gia đình rồi còn nó thì chưa nên cứ thỏa chí mà đi đây đi đó. Mình nhắn lại ok cái rụp nhưng rồi sợ nó buồn lại nhắn ngay cái tin tếu táo "Mi đi rồi mang về đây cho ta một đống tư liệu sống để ta cày viết bài kiếm tiền cà phê". Mình đùa thế mà lại thật. Những gì mình viết thường xuất phát từ những trải nghiệm của những người thân những người bạn và của bản thân mình. Nơi nó đến là một thành phố mà mình từng nói đó là gọi là Mối tình đầu là xứ lạnh. Đã có biết bao buổi chiều mùa đông nơi đó mình và đám bạn cũ vui biết bao nhiêu...

Buổi trưa trời hư hửng nắng. Mình nghĩ mình là người cuối  cùng mặc áo ấm trong mùa đông này ở Thành phố trẻ này. Thế mà anh ở xa lạnh tới 5 độ luôn vẫn phải thích nghi thôi mấy cáiáo ấm cũ không đủ ấm. Mà mùa đông xứ người kéo dài tận sang năm mới hết. Mình hay đùa là rét rứa anh mới nhà nhiều nhưng lòng cũng lo lắng không yên. Những đợt lạnh run run...

Người cuối cùng mặc áo mùa đông đứa bạn gái vừa đi bụi thăm thú đây đó mấy ngày chưa thấy nhắn về gì cả. Mình không gọi cũng không nhắn tin hy vọng là mọi chuyện đều tốt đẹp với bạn.

TP trẻ năm nay mùa đông về hun hút gió. Có cả mưa và lạnh. Những mùa đông xa xứ bao giờ mình cũng có cảm giác lạ. Ở đó có cả những nỗi buồn của cuộc sống. Dường như ai đi ngang cửa gió mùa đông bắcse lòng ...

                        By nguyenthianhdao

anh dao hoa 

 

 

More...

100$?

By Nguyễn Thị Anh Đào

Viết ngắn!

 

100$?

 

Một buổi sáng tôi vào thăm người bạn bị ốm ở bệnhviện. Trong phòng bệnh có khá nhiều người thân đang chăm nom người ốm. Tôi quansát và dừng lại ở giường đối diện một người thanh niên khoảng  20 tuổi đang cúi xuống sát gương mặt vàngnghệch của em gái mình và nói rất nhỏ điều gì đó. Xong tôi thấy người thanhniên đưa cho cô bé xem một tờ đôla...âm phủ. "Em yên tâm bựa ni anh nhặt được tờ100 đô la luôn rứa là có tiền chữa bệnh cho em rồi". Cô bé trạc tuổi em gáitôi nhìn anh mình rơm rớm nước mắt. Tôi chột dạ. Thì ra hồi nãy trước khi vàophòng tôi thấy cậu thanh niên đang cúi nhặt tờ tiền đô la âm phủ dưới hànhlang bệnh viện. Tối qua có người chết họ vừa cúng hương hồn cho người xấu sốđó. Tôi quay mặt sợ bạn tôi nhìn thấy tôi khóc rồi lặng lẽ mở ví sáng naymới lãnh được mấy trăm nghìn tiền nhuận bút bài phóng sự không ngại ngần tôiđưa cho cậu thanh niên và nói "Em cầm chút tiền nhỏ của chị để thêm tiền muathuốc cho em gái còn tờ tiền em nhặt được không phải tờ đô la thật đâu..." Cậuthanh niên tròn xoe mắt nhìn tôi rồi cúi xuống bên em gái lí nhí cảm ơn.

Rời bệnh viện tôi đạp xe về nhà em gái tôi mở cửa vànhanh nhẩu "Hôm nay Ni được điểm 10 chị hai ạ". Tôi ôm em vào lòng tự dưngnước mắt lăn dài trên má...

thu ha noi

 

 

More...

KHOẢNH KHẮC SÓNG LÚA

By Nguyễn Thị Anh Đào

More...

DẠO CHƠI VỚI HOA

By Nguyễn Thị Anh Đào

 Chiều ngồi tìm mãi mới thấy những bức ảnh đẹp này! Vì các đường Link không lưu tác giả các bức ảnh nên tocratdai xin được trân trọng cảm ơn vậy! Chúc các bạn một ngày thật vui! Tuần mới làm được nhiều việc!

anh dao hoa

 

anh dao hoa 

 Chút nồng nàn Hà Nội (Cảm ơn blog Hoài Vân) 

 anh dao hoa

Những con đường Hoa... 

anh dao hoa 

Anh Đào Nhật Bản! 

 

More...

CUỐI NGÀY CHỦ NHẬT

By Nguyễn Thị Anh Đào







Sáng Chủ nhật 13/9...

Hai mẹ con cùng đi làm. Con cứ hỏi mãi mẹ về những điều nhìn thấy trên suốt đường đi. Có những điều con hỏi mẹ rất khó trả lời. Lại có điều con hỏi làm mẹ vui vô cùng vì bây giờ hình như trong khoảng khắc này mẹ có thêm một nguồn năng lượng vô cùng lớn để bước đi. Chặng đường trước mắt còn dài còn dài mẹ biết

Đôi bàn chân con còn đỏ au bé nhỏ lọt thỏm trong đôi giầy ba mới tặng hồi tháng sáu. Mẹ bảo con nên mang tất. Con chạy vào nhà lục lọi tìm bằng được đôi tất từng mặc để múa hồi cuối năm học vừa qua. Nhìn con tung tăng tóc cột đuôi gà mẹ vui và tự nhiên không còn cảm giác gì lo lắng.

Chiều Chủ nhật 13/9...

Mẹ đi trực cơ quan khi con còn ngủ trưa. Giấc ngủ bình yên và lâu lâu mẹ lại thấy con mỉm cười trong mơ. Chắc hồi sáng nay con được tìm hiểu thêm nhiều thứ quá nên thích thú chăng? Đôi bàn chân con chạy nhảy tung tăng trên phố rồi tự tìm những con thú bông để chơi. Mẹ bây giờ không phải lo lắng nhiều mỗi khi con trở trời ho hay xẹt hai hàng mũi dài....Mà mẹ lại hình dung về khoảng trời vô cùng xanh trước mắt. Ở đó có thật nhiều vì sao sáng lấp lánh như đôi mắt của con. Soi cho mẹ những chặng đường dài có không ít mệt mỏi không ít buồn lo...

          Ngày chủ nhật mẹ vẫn thường ngồi một mình để cộng xem tuần qua mình có được bao nhiêu hạt đậu đỏ là những việc tốt mẹ đã làm được và bao hạt đậu đen. Mẹ chợt nhớ tối qua Dì Hải nhắn vào trời đã vào Thu nhớ mang áo ấm cho con đừng để con cảm lạnh. Cũng chiều qua cô giáo bảo mấy bộ quần áo của con hình như chật hết rồi mẹ mua thêm cho con mấy bộ đồ thu đông. Ừh nhỉ tuần này mẹ sẽ mua. Mẹ sẽ gom hết mấy niềm vui tuần qua để tặng con một bộ đồ mới con thương yêu ạ. Mẹ hứa. Chừng như mùa Thu đã về đâu đó phải không con yêu?

Tối Chủ nhật 13/9...

Tối nay mình sẽ thắp nến cùng hát chúc mừng sinh nhật Ba con nhé!

(by Big Texp)




More...

RỐNG

By Nguyễn Thị Anh Đào

 

Bạn nói  mình rỗng quá. Tự nhiên mình rơi nước mắt. Lâu lắm không được nghe 

dọng quê mình. Xứ Nghệ nao nao nắng gió quanh năm chan chát.


Bạn nói  mình đãng trí. Rỗng. Mình khóc. Có lẽ mình đã cố quên điều gì đó mà bạn muốn mình trắc ẩn.

Rỗng.

Biết thế

Để rỗng hơn chăng? 

Nhưng chính khi bạn nhắc dùm mình đang rỗng  là khi mình đã đầy ứ mất rồi. Bạn biết không? 

Khi những cánh phượng cuối cùng thôi đỏ khi những cơn mưa chưa thấm hết mặt đất khi kỷ niệm tuổi thơ trở thành những đốm nhớ trong mắt mình. Mình còn rỗng không hở bạn? 

More...

Mở cửa ngày mới...

By Nguyễn Thị Anh Đào

 

Có ngày trời nhàn nhạt như gương mặt người phụ nữ sau một trận ốm. Rồi với vài cọng mây giống như người phụ nữ trang điểm thêm một lớp phấn mỏng để che bớt những nếp nhăn trên mắt.

Đôi khi mình mãi bận rộn với trăm việc không tên trăm thứ lo lắng tối nằm gác tay lên trán mới thấy mình bỏ sót vài tin nhắn của bạn bè hỏi thăm sức khoẻ mà mình chưa kịp trả lời. Tự nhiên mình thấy cảm giác hối hận bắt đầu xuất hiện. Nhắn tin trả lời bạn thì không còn tín hiệu hồi âm.

Có một góc phố mình vẫn hay ghé café mỗi sáng trước khi bị cuốn vào công việc. Từ góc phố ấy mới vỡ lẽ bao điều bao mối quan hệ bạn bè bao rắc rối. Nhưng mình sống tốt hơn với chính bản thân mình.

Mình nhận ra những nỗi đau rất thật trên gương mặt của bạn. Đó thẳm sâu bao nỗi buồn và cả lòng tự trọng. Ở đó bao lâu rồi không biết nước mắt chảy ngược hay xuôi. Ở đó từ lâu không thấy một biểu hiện nào của sự thành thật. Tôi lại buồn.

Có những nỗi buồn thật hơn cả chính bàn tay mình đang cầm nắm một chùm kỷ niệm của chính những đa đoan. Rồi tự nhiên mình phải ngồi lại. Soi gương. Một sáng nhận ra vài vết nám trên gò má. Lão hoá rồi. Hơn 30 tuổi da bắt đầu có dấu hiệu lão hoá. Sự già nua đang ngày càng tiến gần hơn.

Như sáng nay đọc một chùm thơ của một người bạn. Tôi lại yêu cuộc sống này còn có những người dành cho Thơ bằng niềm mê đắm. Để sống cân bằng với những thách thức vơi đầy trong cuộc sống.

Một ngày như mọi ngày. Lá vàng vẫn rơi trên góc nhỏ đó. La lả tiếng bạn tôi cười giấu hết lo toan...

Mở cửa ra và khoảng trời riêng của tôi là những giọt nắng gắt gao của miền Trung sau bao ngày gắt gỏng.

Chào một nỗi niềm vừa mới sơ khai.

More...