CÁNH ĐỒNG CHẬT - NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

By Nguyễn Thị Anh Đào

Cánh đồng chật

Ăm ắp nắng ngoài cánh đồng mượt lúa
Chật những cánh diều no gió một miền quê
Em xếp tuổi thơ theo chiều dài những ngày
Cha một mình gánh lúa
Chỉ còn cánh đồng chật vai áo sờn xanh

Thả vào tuổi mười lăm những ước vọng sum vầy
Thời thiếu nữ
ấp gối giấc mơ trên những giảng đường...

Tháng chín
Tiếng quê vọng lên cánh đồng rất chật
Vơi bóng mẹ hiền vơi nửa giấc mơ
Em khoác lên tóc mình thêm lần mắc nợ
Cánh đồng chiều - mẹ - những lời ru

Hồn nhiên tiếng cười trẻ thơ vọng vào chiều
Quế Sơn lặng trầm nét nhớ
Cánh đồng đã phơi mùa bên những rạ rơm
Lại một mùa vắng mẹ
Tiếng ai về trên những ngọn đồi cao.

Em đẩy giấc mơ mình đi theo hình bóng mẹ
Phía bên kia núi đồi
Hoán đổi một hình dong

Chỉ còn cánh đồng rất chật
Phía ngôi nhà
Cha tựa cửa nghìn năm...
N.T.A.D
t

More...

NGÀY RỖNG

By Nguyễn Thị Anh Đào

      Ngày bỗng rộng vô cùng với một buổi chiều ngược gió tôi đi về trong trời đang chuyển bão. Mưa xiên xiên. Qua cầu gió thốc mạnh tay tôi rát buốt. Đã đông đâu mà lạnh. Trời mới vừa chớm thu hôm nào? Nhưng cái lạnh bắt đầu từ cuối những dòng sông hay bắt đầu từ những vùng miền đang chìm vào mưa lũ. Miền Trung dù có nâng cấp bao nhiêu con đường bao nhiêu đổi thay thì trũng vần hoàn trũng. Lũ vấn về như bao đời nay không hề thay đổi. Nhưng năm nào cũng dùng từ "đỉnh lũ" biết "đỉnh" đến bao giờ mới tha cho cái miền cong cong đòn gánh gánh cả hai đầu mà đôi khi cứ thấy chơi với? Khúc ruột. Nghe mãi điệp khúc ấy cũng thành quen. Rồi lại có đâu đó sự thương hại vung vẫy... Tôi lăn tăn đôi điều khi nhận điện thoại từ quê. Hà Tĩnh mưa lớn đập thủy điện gần vỡ người chết nhà trôi. Cúp điện. Thế lại một mùa mưa cha chẳng yên lòng lại cứ ngai ngái với những cơn tung hoành của thiên nhiên. Cứ đi cứ nghĩ. Rồi hóa ra những điều mình nghĩ lâu nay thì bao người đã làm đã nghĩ cả rồi. 
         
            Tự thấy rỗng. Biết dâng gì cho một ngày trôi nhanh thật nhanh về bên những đốm lửa nhỏ nhoi cuối một con đường? Chiếc áo khoác mỏng lại ép vào thịt da như thể chứng minh cho tôi cái lạnh bắt đầu từ đâu và kéo về vây quanh từ bao giờ. Lại nhớ cái bếp lửa than cời của mẹ. Góc bếp nhỏ mà ấm. Góc bếp mẹ nấu bao nhiêu bữa cơm nuôi chị em tôi khôn lớn nên người. 
      Lại rỗng. Ở phố. Bói đâu ra một cái bếp lửa như thế trong những lúc tâm của bàn tay mình riết lạnh? Tôi đã không còn thắc mắc vì sao sao vì …thay vào đó là tự ngồi ngẫm lại. Con đường mình vừa đi qua hoa hồng không bao giờ nở đúng ngày tôi muốn. Ví như ngày sinh nhật ví như kỷ niệm cho một tình yêu hay ngày vu vơ trên những con phố không màu mà đầy mùi vị của sự thanh tao hay điều nhẵn tiền thấp bé?
       Chiều nay trời xiên xiên mưa gió xiên xiên lạnh. Tôi vẫn trễ một lời hẹn với đứa bạn thân vì lâu không gặp mà cứ lần lừa mãi. Gặp để nghe bạn kể về ngày hôm qua để soi thêm cho bạn một ánh sáng một niềm tin hay một sự định sẵn của số phận. Tôi lại học cách bỏ qua. Lần này. Lần nữa. Rồi học cách quên. Quên lời hứa quên điều từng day dứt. Bạn nhắn tin mày dạo này sống như mây trời. Ừh. Sống thế. Cho thảnh thơi. Không làm ai buồn. Cũng không làm xáo trộn ai. Thế. Rỗng. Bạn lại nhắn “Người ơi đôi khi buồn chẳng thiết sống. Ta làm lại mới đời ta có thể được không?”. Tôi đánh tiếng thở dài đủ để mình tôi nghe mày làm lại mới mày àh. Cắt tóc ngắn? Trang điểm đậm? chưng diện đủ mốt? tóm lại làm mới bằng suy nghĩ làm mới suy nghĩ để rồi đi tới hành động giữ hành động và làm chủ hành động. Đó mới là thượng sách. Chứ ba cái hào hoa bên ngoài không thể làm mới một tâm hồn đã mệt một trái tim đã đau và một ánh mắt nhắm nghiềm vì sự đời ngang trái. Trả lời xong tôi lại mỉm cười. Triết lý nghe bằng tai hay thỉnh bằng mắt? Cả hai!
       Chính xác là tôi đang nghĩ gì trong buổi chiều xiên xiên mưa gió đó? Chính xác là tôi đang đi ngược lại mới cảm nhận được mọi thứ xiên xiên. ............by nguyenthianhdao............

More...

ĐẮNG

By Nguyễn Thị Anh Đào



Nguyễn Thị Anh Đào


ĐẮNG


Không đủ thời gian theo kịp chuyến tàu

Ga muộn kéo ngày chết rỗng

Những bước chân

Đến từ đâu trên mặt đất

Hấp hây nỗi buồn?


Không đến được nơi bắt đầu khai nụ yêu thương

Tháng ngày trượt dốc

Khi tình yêu thôi bao dung

Có ai nhận mình đơn độc?


Đoàn tàu ấy mang anh đi

Về phía ngôi nhà sáng đèn

Người đàn bà ngoài ba mươi

Hớp ngụm trăng non rớt trên vòm ngực.


Nắng đã vãn ngày

Gió sắt se lay

Nửa trái tim quỳ gối

Vuốt ngược tiếng thở dài.


Em dâng anh giọt đắng....

                                                             26-6-2010

                                                              N.T.A.Đ

More...

MÙA NGƯỢC GIÓ - NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

By Nguyễn Thị Anh Đào

Khoảnh khắc ảnh Đặng Thu Thủy

     

      ....Những mùa hạ trôi qua thật mềm như sợi tóc mai đôi khi giống như em vẫn thường ngồi ngắm bình minh trên biển. Nhìn những chú còng gió vẫn miệt mài se những buồn vui của cuộc đời. Chị vẫn thường nói rằng em để tóc dài mãi vậy sao không một lần tự thay đổi kiểu tóc xem gương mặt của mình có thay đổi chút nào không. Em vẫn cười. Từ nhỏ tới giờ có bao giờ em nghĩ mình đua theo thời gian để biến đổi theo thời gian khi trên gương mặt em vệt thời gian vẫn hiện lên từng giờ từng phút. Em cũng không muốn mình biến thành người của thời thượng với đủ các màu tóc kiểu tóc …như bao cô gái trẻ hiện đại ngày nay. Em cũng không dám nghĩ rằng rồi đến một lúc nào đó khi thời gian không còn ủng hộ con người khi mái tóc em thưa dần và bết dính khi không thể búi tóc cao gáy khi đó thời gian đã làm giúp em việc thay đổi đó. Như một điều hiển nhiên! Có đôi khi em nhìn chị mải mê bên chiếc máy ảnh rồi lần lượt ngắm những tác phẩm của mình em lặng lẽ quan sát chị và muốn thời gian ngừng lại. Để chị của em có thể thâu tóm vào ống kinh của mình tất cả mọi sự biến đổi chuyển động của vạn vật xung quanh. Khi em nhìn tóc chị đã ngã màu thời gian sợi bạc nhiều hơn sợi xanh thì ý nghĩ về cuộc sống trong em đã được hồi sinh thêm một lần nữa.

         Em biết đôi khi chị nhìn em như nhìn chính tuổi trẻ của chị. Chị đã có một thời sống đầy kiêu hãnh đam mê và ngang bướng trước cuộc đời. Cũng đó có những đêm không ngủ tụ tập đàn hát nghêu ngao những ca khúc một thời mườn mượt gió. Mườn mượt mưa. Mườn mượt những đợi chờ xứ Huế. Bởi vậy em vẫn hay lặng im mỉm cười khi chị hỏi về cuộc sống và những nghĩ suy của em. Đó không phải là điều gì cao siêu cả chị ạ. Chỉ đơn giản là một thói quen của em thôi. Thói quen xếp lịch cho mỗi giờ mỗi ngày mỗi tuần mỗi tháng và một đời. Em không ngạc nhiên khi những sớm mai hay những buổi chiều đã trễ chị thường muốn ngồi lại với em để kiểm chứng lại một ngày. Em vẫn lặng lẽ bên chị để thời gian ngấm thêm vào mình cái cảm giác được là đứa em ngoan được là niềm hãnh diện của chị. Cuộc sống như chị nói ước chi cuộc sống của mình nhẹ như chiếc lá vàng kia khi lìa cành nhẹ nhàng về với đất mẹ yên bình. Hay như cánh chim bồ câu bên bờ biển sáng sớm lại rủ nhau bay lên bầu trời ngát xanh với một nguồn năng lượng dồi dào của sự sống. Ở đó không có phân khúc nào cả em ạ. Ở đó chị cảm nhận được toàn những điều đầy ắp ý nghĩa của cuộc đời. Em đã cảm ơn chị ngàn lần về những bài học đầu tiên trong số những bài học làm người đó là lòng vị tha và đức hy sinh của người phụ nữ. Ở thời đại nào đã là người phụ nữ bao giờ cũng phải có lòng vị tha bởi cuộc sống lắm điều trái ngược. Chỉ có lòng vị tha mới làm cho đời mình ý nghĩa và không đánh mất những giá trị đích thực vốn có. Và em hãy biết tha thứ cho người nhưng hãy cân nhắc nhiều khi tự tha thứ cho bản thân. Đó cũng là cách để rèn sự nhẫn. Sự nhẫn ở đời là thang thuốc đắng mà có linh nghiệm em à. Những lời chị dạy đôi khi vu vơ đôi khi chị cũng rào đón em rất kỹ để em nghe và thẩm thấu theo cách của em sao cho nhẹ nhàng và tự nhiên. Chị như một cơn gió vậy gặp em ở ngã nào của cuộc đời chị cũng thổi vào em một sự mát trong.

      Mùa ngược gió. Em vẫn thường lặng lẽ tìm đến những góc quán chưa một lần chị ngồi. Ở đó em buồn vui với chính những nỗi niềm không thể chia sẻ tự chiêm nghiệm những hạt đậu đỏ hy vọng trong hành trang của mình.     

     Em vẫn hình dung về những gương mặt bạn bè em trong suốt những tháng năm chưa bao giờ lặp lại. Em là người giàu có. Đó là gia tài những người bạn. Và em giàu có vì em là em gái của chị. Mình sống bên nhau và đến với nhau như một sự tự nhiên vốn dĩ của cuộc sống. Em cũng chưa bao giờ tặng chị món quà nào ý nghĩa hơn một tấm lòng. Cùng với đôi chút ngông ngông của một cô bé với máy tính máy ảnh máy nghe nhạc lỉnh kỉnh trong túi xách. Rồi thi thoảng lại nhắn cho chị một cái tin hay bấm máy gọi chị chỉ để hỏi hôm nay chị làm gì. Rồi thôi. Nhưng em biết những mùa gió ngược này chị vẫn thường ra biển mỗi buổi bình minh. Lăn lóc tìm tòi cố giữ những khoảnh khắc bấm máy để rồi lại í ới gọi em đến và khoe những bức ảnh về biển. Cảm xúc đó em trân trọng chị biết bao nhiêu.! Khi những dòng xúc cảm trong em lắng xuống vào một ngày trời rất trong. Đúng là em đang muốn chạy ào đến để chia với chị nguồn cảm hứng mãnh liệt đó từ cuộc sống. Nhưng rồi em nén lại thành từng chữ từng câu. Và rồi em lại tưởng tượng chị giầy thể thao máy ảnh tóc trắng bạc đi bình yên trên biển. Ở đó sáng sớm quá trong lành và chị lại gửi thêm cho em thật nhiều thông điệp cuộc sống. Cái thông điệp như một lời nhắn đầy ý nghĩa với em. Mỗi sớm mai thức dậy em hãy yêu thương trân trọng cuộc sống này.

         Em đang ngồi đây. Đếm từng chiếc lá cuối mùa thu chầm chậm rơi về cội đất. Nghe thênh thang bước chân mình trên dòng đời ngun ngút những lo toan.

                                                 Cố Quận tháng 9/2010 - N.T.A.Đ

 

More...

TƯƠNG TỎA

By Nguyễn Thị Anh Đào

hh

NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

TƯƠNG TỎA

Làm sao cấm trái tim anh khóc

Suốt tháng ngày bão giông

Cuộc sống quay ngược dòng

Mà anh mong

Trái tim em trở về vĩnh cửu?

 

Làm sao cấm tình yêu anh

Dành cho triệu người phụ nữ

Trái tim đàn bà

Ai không đa mang?

 

Em cấm cảm xúc mình đối diện

Những vui buồn tựa khói

Ngoài kia

Lây phây mưa

Những cọng buồn run lá...

 

Cảm xúc biết gọi tên

Bằng điều đánh mất

Nỗi nhớ đêm mòn trên gối

Rong rêu quán cũ

Người cũ

Cà phê đắng

Thánh thót nốt buồn

 

Em không cấm bàn chân ngược phố

Tương tỏa

Hay tình yêu anh đính lên mắt em

Những chuỗi buồn biết khóc?

                                                27-3-2010

                                                N.T.A.Đ

 

 

 

 

  

More...

THUYỀN VÀ BIỂN

By Nguyễn Thị Anh Đào

Thuyền và biển         

Thơ Xuân Quỳnh.Nhạc: Phan Huỳnh Điểu

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
Nếu phải cách xa anh

                                               Em chỉ còn bão tố 

 

More...

NÚI ĐÔI- VŨ CAO

By Nguyễn Thị Anh Đào



Núi đôi - Vũ Cao

Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Xuân Dục Đoài Đông hai nhánh lúa
Bữa thì anh tới bữa em sang.

Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thế
Núi chồng núi vợ đứng song đôi.

Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
Ai ngờ từ đó mất tin nhau.

Anh vào bộ đội lên Đông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mỗi bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục Núi Đôi chăng.

Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.

Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông.

Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh nhớ thăm nhà thăm Núi Đôi.

Mới đến đầu ao tin sét đánh
Giặc giết em rồi dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
Em sống trung thành chết thuỷ chung.

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ cỏ con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn Đôi mà anh mất em.

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
Em còn trẻ lắm nhất làng trong
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng.

Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay.

Cha mẹ dìu nhau về tận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương trắng khuấy dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng người qua chợ
Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu.

Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
Oán thù còn đó anh còn đây
Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Đã chết vì dân giữa đất này?

Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

More...

GIÓ BẤC...

By Nguyễn Thị Anh Đào

Khoảnh khắc Ảnh: Đặng Thu Thủy 

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                               Tản văn

Sáng nay trời trở lạnh. Tôi chở con gái đi học. Chăm chăm nhìn vào khoảng đường xa trước mắt thấy bời bời những mưa những gió. Lạnh. Bàn tay con nhỏ bé nằm gọn trong túi áo ấm của tôi.Long lanh. Đôi khi tôi vẫn thanh thản bước đi trên  con đường đời mà ở đó những mệt mỏi đã đôi lần ghé lại. Chảy như sông. Khóc như mưa. Nhớ hấp hổi ánh trăng. Trơn trượt những cảm xúc chơi vơi với mùa hoa còn lại.

Gió  bấc.Trời trở lạnh bao đợt cuối mùa đông mà đã đầu mùa xuân. Gió bấc phía ấy những con đường hun hút lá bàng thẻ thọt rơi. Rồi lá bàng xanh lại ngát trong gió mới. Góc quán nhỏ quen thuộc chị tôi với chiếc máy ảnh nhỏ khoe với tôi những thước phim vừa quay được những bức ảnh mới rợi. Và chị cho tôi cả niềm đam mê.    

Chị mạnh mẽ. Phớt đời. Hút thuốc. Đam mê chụp ảnh. Và thương tôi vô cùng. Có ngày chị nhắn"Chị yêu nhất màu nắng. Em thử hình dung trong một ngày nếu quan sát thật kỹ sẽ thấy nắng có 9 màu. Từ bình minh đến khi về bên kia núi. Chị đã sống nhiều ngày với nắng. Sống đến đam mê không rời...". Tôi đã không tin điều đó đến mộtngày chị ốm và nằm trơ vơ trong phòng bệnh. Trên rèm cửa sổ bệnh viện nhìn ra ngoài trời những cây bàng đang mùa thay lá. Từ đó tôi hay có thói quen quan sát chị mỗi ngày nắng đẹp. Và chợt hiểu rằng màu nắng với chị đã là cả cuộc đời này rồi hiển nhiên những điều hư vô luôn trở thành điểm tựa cho ai đó. Lúc mong manh đa cảm. Lúc vui buồn chống chếnh đến tột cùng.

"Khi nào đó chị em tôi đi đâu một chuyến chị muốn rời thành phố về đâu đó em à. Sống với màu của nắng.". Tôi cười. Buổi sáng gió bấc sao tôi lại mặc mong manh quá đỗi. "Em không lạnh à?" Chị hỏi "Ơ em còn trẻ chán gió bấc chẳng ăn nhằm gì cả. "Mai chị choàng khăn nhé quà sinh nhật em tặng đó đi qua cầu cho đỡ lạnh. "Ừh đến khi chị choàng khăn thì trời hết bấc rồi em gái ạ". Chị cười tan trong gió. Phố vẫn hun hút dài. Khói thuốc trên môi chị loằng ngoằng chạy dọcmái hiên. Rồi tan vào không gian.

"Mai kia chị chết cũng nhẹ nhàng như chiếc lá bàng kia chao liệng xuống mặt đất. Rồi nằm lại. Rồi người ta lại bước qua chị dừng lại đôi giây lát rồi lại đi. Chị sẽ đi như thế em à". Chị nói thế. Gió bấc cuộn mái tóc dài của tôi rối bời...Tôi vẫn thấp thỏm những niềm buồn vui cuộc sống như thế những người bạn hiền vẫn thường làm tôi soi lại chính mình. Đã không ít lần mùa gió bấc như vầy tôi rời thành phố. Trong cái lạnh đủ để choàng thêm chiếc khăn nhỏ. Mùa gió bấc đã đôi lần làm tôi quay đầu lại cuối con đường vẫn những bước chân quen. Thành phố vẫn đông người và ầm ào sự sống.

Hôm nay gió bấc cuồn cuộn trên phố nhỏ. Tôi lại thương mẹ tôi phương Bắc đang mùa gió Bấc. Mùa hoa mồng tơi đầu ngõ bắt đầu trắng rồi mùa hoa cải lại vàng. Rồi những ngày mẹ xuống chợ. Tất bật. Xa nhà hơn mười năm mỗi lần trời gió bấc lòng lại quay quắt không yên. Phía đó chiều chiều bếp lửa vẫn thắp ấm cả căn nhà hoa cau trong vườn vẫn tỏa hương thơm ngát. Mẹ tôi vẫn với tay gầu múc nước giếng vào mỗi sớmmai nấu nước chè xanh cho cha uống. Niềm vui tuổi già vẹn nguyên như thế chỉ những đứa con đi xa vắng mãi chẳng thấy về. Đôi lần mẹ giận. Tôi lại vu vơ khócnơi này... Mà sao mùa gió bấc lòng người lại trống thênh quá đỗi.

Những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy lối đi. Tôi thoáng nghe trong gió tiếng thở thì thầm của đất của trời. Có mối giao hòa nơi đó. Cuộc sống lại thắp thêm những ước mơ sau mỗi mùa gió bấc. Thành phố này rộng lắm những con đường chới với lá bàng bay. Chợt nãy ra ý tưởng vì sao nơi này không có một phố nào trồng toàn bàng đỏ? Để những mùa nắng đẹp chị tôi lại thảnh thơi chụp lại những thời khắc của cuộc đời. Biết rồi ở đâu đây quanh tôi vẫn những mùa gió bấc không canh cánh trong lòng bao đầy vơi cuộc sống.

Thi thoảng đi trên đường tôi vẫn nhìn thấy những dáng người rất quen những khuôn mặt ná ná hoặc một nụ cười khuất lấp ở đâu đó giữa phố. Và khựng lại. Có bao giờ bạn như tôi thả bước dưới thành phố này nơi bên sông bên biển để rồi lại lặng im ngắm nhìn nhưng đợt gió bấc cuộn về khỏa lấp những thời khắc cuối đông. Phía kia mùa xuân đã bắt đầu dớm bước. Lá vàng lại thay những lá xanh tiếp nối sự sinh tồn. Cuộc sống vẫn vậy. Chảy theo dòng vô tận. Như sáng nay đầu mùa gió bấc nhặt cho mình dăm chiếc lá bàng cuối mùa đậm đỏ. Bong bóng mùa qua tay. Mai kia trời lại hết gió bấc lại những ngày nắng phương này ấm áp. Tôi nhìn lên những cành bàng đầy lộc đầu mùa cứ mơn mởn một màu xanh. Như ước vọng cuộc sống đầy tràn...

                                                                        12-1-2009

                                                                                 N.T.A.Đ

 

More...

GẦN LẠI MÙA ƠI

By Nguyễn Thị Anh Đào

 

 

Nguyễn Thị Anh Đào

 

Những vòng tay mang tên nỗi nhớ

Tràn lên mắt em khoảng lặng mơ hồ

Phía ấy mặt trời sắp tắt

đại ngàn ngủ say

giấc ngủ trên khuôn ngực

không bao giờ mặc áo

 

tôi mặc định những niềm vui trên đôi mắt

hoa phù dung không tàn

chiều rơi yên lặng

có chú muỗi vo ve kêu bạn tình ngoài song cửa

rủ mùa đi hoang...

 

thế giới của những đường biên không có giới hạn nào

ngoài kia trời giông bão

tôi hoang hoải tìm nhánh Mù u đỏ tía nhọc nhằn

không gian tràn lên tiếng thở

mùa ơi xích lại gần hơn?

 

những dấu hỏi vô cùng chạm vào không gian

lặng yên bờ bãi

biển khắc dấu chân người

biển mang tên nỗi nhớ

chỉ có sóng cồn cào xé dọc những vòng tay.

 

Mùa ơi xích lại gần đi

để người tìm ta trong ánh mắt

từ phía ấy

từ nơi ấy

tôi thở với trái tim

khoanh vùng nỗi nhớ./.

 

2006 -N.T.A. Đ 

More...

Gửi lời chào năm mới 2010

By Nguyễn Thị Anh Đào

nam moi
Hãy để những ước mơ của mình đến đích

Buổi sáng nắng tênh tao. Ngày mới năm mới. Chị gái nhắn tin "Màu nắng là màu chị yêu nhất nên chắc chắn năm mới sẽ gặt nhiều may mắn thôi em ạ." Tôi nhìn nằng gió vẫn đưa những mùi hương mới vào không gian. Thế mới biết những phút giây đầu năm với tôi một sự bình yên và ấm áp. Vồn vã đi qua một năm với bao nhiêu lo lắng rồi những nỗi buồn hiến trải rồi những nỗi đau những mất mát vô chừng không thể bù đắp...Đã qua như cơn gió chiều qua lặng yên và bờ bãi như giọt nắng sáng nay vẫn tong tong hát vang lời chào năm mới. Nghe lại một bản nhạc cũ mình thích tự dưng bao nhiêu điều vụn vỡ rời xa và tâm trạng đã lại hào hứng lại cân bằng lại chênh chao với nhiều dự định sẽ thực hiện bằng được trong năm mới 2010.

nam moi
Nắng đã bừng lên chào năm mới...

Chào ngày mới chào năm 2010. Sáng nay đọc báo thấy toàn những bài dài và những dự định những mục tiêu thật lớn...Tôi đã hình dung mình bằng những điều nhỏ bé trước cuộc đời. Bước chân nào trôi qua cơn buồn ngọn cỏ. Cành cây nào nõn xanh lộc biếc trước thời gian?

Hôm qua ngày cuối cùng của một năm. Tôi nhận được từ bạn bè nhiều lời chúc nhiều tin nhắn chúc mừng. Cuộc đời vẫn thương sao những người bạn quý vô cùng những ân tình. Sáng nay mặc chiếc áo ấm mới bạn vừa gửi tặng màu kem tung tăng đi làm như vừa mới qua thời trơ trẻ. Tôi thấy mình hồn nhiên quá đỗi.

          Mời một ly trà gừng nóng cho năm mới nhé cho cuộc đời này gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau. Sếp bảo thế. Mấy anh em cùng thưởng thức trà gừng. Ấm áp. Bình yên! Dồn sức cho một năm mới với dày đặc sự kiện sẽ có nhiều chuyến đi công tác xa bao nhiêu công việc mới... Cố gắng!

          Chào năm mới mong bao nhiêu bình an đến với người thân bè bạn. Ngoài kia nắng vẫn ngời lên bao hy vọng và thanh tao!

                                                                         By tocratdai.




nam moi

                             Lời nguyện cầu cho tình yêu thương...
nam moi

                              CHÀO MỪNG NĂM MỚI 2010!!!

More...