BÂY GIỜ NHỚ HUẾ

By Nguyễn Thị Anh Đào

 

Nguyễn Thị Anh Đào

 

Em về ngắm sông vượt lũ
đưa nhau qua mấy nhịp cầu
cứ thương người xa đứt ruột
ấm hơi đêm tựa sương mờ

 

Em về một mình đêm Huế
nhịp chèo chếch nắng dòng Hương
bây giờ mình em thương Huế
anh đi quên mất câu thề

 

Chắp tay lên trời khấn nguyện
em về trọn mối tơ duyên
hoa đào trái mùa nhớ rét
thủy chung một sắc phớt hồng

 

Bây giờ một mình về Huế
run tay chạm phải lời thề
bây giờ một mình mong Huế
đêm trần tay nắm bàn tay

 

Khoảng trời bên kia quá rộng
cánh chim bay mỏi chân trời
bây giờ một mình rời Huế
mang theo một nửa lời thề

 

Tràng Tiền một mình lặng bóng
soi vào tận đáy mùa sau...

 

 http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200934/20090822185458.aspx

 

 

More...

HỘI AN CHIỀU CỎ HÁT

By Nguyễn Thị Anh Đào

Nguyễn Thị Anh Đào


Em đến nơi anh vừa đi qua

ngọn cỏ cuối chiều lây phây hạt nắng

hơi thở hôm qua mang mùi biển mặn

sóng gào ở nơi nào thẳm sâu?

 
Hội an

Phác thảo nỗi buồn trong em

lặng yên phố

lặng yên mái nhà

lặng yên những bước chân

và nỗi trầm nghi sau từng dãy phố.

 

Em ngồi đây

trống trơn vòng tay

lời yêu mòn mỏi

lấy gì để cân bằng

cho những đa đoan?

 

Hội An chiều nay cỏ hát

biển cuối ngày lấp lánh

anh bây giờ xa xanh…

 
Hội An  8.8.2009 

N.T.A.Đ 

 

 

More...

RỐNG

By Nguyễn Thị Anh Đào

 

Bạn nói  mình rỗng quá. Tự nhiên mình rơi nước mắt. Lâu lắm không được nghe 

dọng quê mình. Xứ Nghệ nao nao nắng gió quanh năm chan chát.


Bạn nói  mình đãng trí. Rỗng. Mình khóc. Có lẽ mình đã cố quên điều gì đó mà bạn muốn mình trắc ẩn.

Rỗng.

Biết thế

Để rỗng hơn chăng? 

Nhưng chính khi bạn nhắc dùm mình đang rỗng  là khi mình đã đầy ứ mất rồi. Bạn biết không? 

Khi những cánh phượng cuối cùng thôi đỏ khi những cơn mưa chưa thấm hết mặt đất khi kỷ niệm tuổi thơ trở thành những đốm nhớ trong mắt mình. Mình còn rỗng không hở bạn? 

More...

Mở cửa ngày mới...

By Nguyễn Thị Anh Đào

 

Có ngày trời nhàn nhạt như gương mặt người phụ nữ sau một trận ốm. Rồi với vài cọng mây giống như người phụ nữ trang điểm thêm một lớp phấn mỏng để che bớt những nếp nhăn trên mắt.

Đôi khi mình mãi bận rộn với trăm việc không tên trăm thứ lo lắng tối nằm gác tay lên trán mới thấy mình bỏ sót vài tin nhắn của bạn bè hỏi thăm sức khoẻ mà mình chưa kịp trả lời. Tự nhiên mình thấy cảm giác hối hận bắt đầu xuất hiện. Nhắn tin trả lời bạn thì không còn tín hiệu hồi âm.

Có một góc phố mình vẫn hay ghé café mỗi sáng trước khi bị cuốn vào công việc. Từ góc phố ấy mới vỡ lẽ bao điều bao mối quan hệ bạn bè bao rắc rối. Nhưng mình sống tốt hơn với chính bản thân mình.

Mình nhận ra những nỗi đau rất thật trên gương mặt của bạn. Đó thẳm sâu bao nỗi buồn và cả lòng tự trọng. Ở đó bao lâu rồi không biết nước mắt chảy ngược hay xuôi. Ở đó từ lâu không thấy một biểu hiện nào của sự thành thật. Tôi lại buồn.

Có những nỗi buồn thật hơn cả chính bàn tay mình đang cầm nắm một chùm kỷ niệm của chính những đa đoan. Rồi tự nhiên mình phải ngồi lại. Soi gương. Một sáng nhận ra vài vết nám trên gò má. Lão hoá rồi. Hơn 30 tuổi da bắt đầu có dấu hiệu lão hoá. Sự già nua đang ngày càng tiến gần hơn.

Như sáng nay đọc một chùm thơ của một người bạn. Tôi lại yêu cuộc sống này còn có những người dành cho Thơ bằng niềm mê đắm. Để sống cân bằng với những thách thức vơi đầy trong cuộc sống.

Một ngày như mọi ngày. Lá vàng vẫn rơi trên góc nhỏ đó. La lả tiếng bạn tôi cười giấu hết lo toan...

Mở cửa ra và khoảng trời riêng của tôi là những giọt nắng gắt gao của miền Trung sau bao ngày gắt gỏng.

Chào một nỗi niềm vừa mới sơ khai.

More...

MẸ TRONG THƠ NHỮNG NGƯỜI LÀM BÁO

By Nguyễn Thị Anh Đào


                      Kỷ niệm ngày 84 năm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam - Xin gửi đến những đồng nghiệp làm báo lời chúc sức khỏe bình an. Vững tay bút vững Tâm và sáng Trí. Riêng với bài viết nhỏ này xin được tặng các nhà báo:  Đặng Ngọc Khoa   Nguyễn Đức Nam Trần Trình Lãm Từ Dạ Thảo Bùi Quang Thanh Lê Anh Dũng Nguyễn Ngọc Hạnh...và những ai YÊU MẸ!

 

MẸ TRONG THƠ CỦA NHỮNG NGƯỜI LÀM BÁO

Nguyễn Thị Anh Đào

Tôi có thói quen sưu tầm những bài thơ hay viết về hình ảnh người Mẹ. Trong thâm tâm tôi vẫn tâm niệm Mẹ là hình ảnh bắt đầu của những người cầm bút khi muốn viết về điều gì đó. Mẹ là mẫu mực của những điều giản dị bình yên đôi khi Mẹ là niềm đau tột cùng của cả cuộc đời. Tôi đọc thơ viết về hình ảnh người Mẹ và càng trân trọng hơn cuộc đời này khi đời mình còn  Mẹ.

Mẹ là tất cả đối với mỗi chúng ta người chăm lo cho chúng ta từ miếng cơm giấc ngủ là người đầu tiên sẻ chia với chúng ta những va chạm của cuộc đời. Mẹ là điểm tựa bình yên nhất mỗi khi lòng ta quạng vắng cần được an ủi sẽ chia. Đối với nhiều người mẹ là một vĩ nhân bình dị nhất. Thơ viết về Mẹ là tiếng nói tự đáy lòng có sức lan tỏa và làm nền tảng cho tình cảm con người kết tinh trong tình đồng loại. Trong những thi phẩm thơ viết về mẹ tôi đọc ngẫm và nhớ từng lời như nhắn nhủ của những tâm hồn đồng điệu. Có những nỗi buồn sâu lắng có những niềm tủi hờn lặng lẽ có những gào thét có những đợt sóng ngầm. Tất cả cứ lăn tăn gợn vào lòng người chung chiêng trên miền thẳm của công ơn sinh thành dưỡng dục.

Dọc dải đất miền Trung có nhiều nhà báo làm thơ. Có người vừa là nhà báo vừa là nhà thơ lại có người vin vào thơ để chuyển tải gửi gắm những tâm tư tình cảm của mình. Trong số những nhà báo đang công tác tại các cơ quan thông tấn báo chí tại Đà Nẵng có nhiều người làm thơ khá hay và cũng có những bài thơ chưa một lần công bố. Tôi đọc được trong họ một nét chung trong những câu thơ viết về Mẹ - Một trong số họ là những tên tuổi quen thuộc trong làng văn làng báo như Bùi Quang Thanh Võ Kim Ngân Nguyễn Ngọc Hạnh Nguyễn Đức Nam Từ Dạ Thảo Trần Trình Lãm Đặng Ngọc Khoa Lê Anh Dũng Đặng Trung Hội Trần Tuấn Đoàn Huy Giao Phan Bùi Bảo Thy...

Xin được bắt đầu bài viết này với những câu thơ của Bùi Quang Thanh viết về người mẹ. Anh hiện là Trưởng đại diện văn phòng báo Bảo vệ Pháp luật tại miền Trung. Tôi quý anh bởi một nhân cách thơ và cùng đồng hương xứ Nghệ. Có một sáng Đà Nẵng rét đậm ảnh hưởng của đợt rét đậm ở miền Bắc cuối năm 2007 ngồi nhâm nhi càfe tại quán cóc bên đường anh nói với tôi "Anh vừa về quê sướng nhất là được nằm than với mẹ. Bà năm nay gần 90 tuổi. Anh giống một đứa trẻ thích hít mãi mùi cơ thể mẹ". Ở cái tuổi tri thiên mệnh anh đã bôn ba làm báo nhiều vùng miền nhưng trên môi luôn nở nụ cười điềm nhiên hồn hậu. Anh viết những dòng về mẹ rưng rưng: "Mắt Mẹ mờ sau bụi bặm thời gian / Khói thành mây nắng thành sương lá vàng rưng rưng vườn cũ / Nón lá áo tơi treo chùng vách nhớ. Vòi hái cong lưỡi liềm cong ngoéo một thuở ruộng đồng /Con đi / No tròn ba lô con cóc sau lưng / Hoa cỏ may găm đầy quần bộ binh đũng chấm ngang đầu gối". Đôi khi anh cảm nhận được tận cùng những vất vả khó khăn của Mẹ:" Mẹ dâng hiến cho đời những gì mình có / Hạnh phúc được phân thân qua mỗi kỳ sinh nở hạnh phúc được sẻ chia trong vụn vặt đời thường." (Lời hương khói - Khúc 1 2). Trong bài Dáng mẹ anh đã viết về mẹ Âu Cơ với một tình cảm sâu nặng tri ân: " Mẹ là người đàn bà đầu tiên trong cổ tích dựng nước non bằng một bọc trứng Rồng / Đất nước vững bền tự bốn ngàn năm ai tạc nổi dáng hình của Mẹ?"

Nhà thơ nhà báo Lê Anh Dũng hiện là Trưởng đại diện Tạp chí văn hóa quân sự tại TP Đà Nẵng. Anh đã dành nguyên trường ca Thưa mẹ để viết về Bà mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ - Người mẹ xứ Quảng có cuộc sống bình dị như bao người mẹ nông thôn Việt Nam khác nhưng cuộc đời mẹ là một bản tình ca làm rung động bao người. Anh viết như cật ruột viết như máu chảy tim mình: "Thưa mẹ: Trên thế giới xưa nay - bao  cuộc chiến tranh - có người mẹ nào như mẹ - chín con đẻ một con rể hai cháu ngoại - lần lượt lên đường cầm súng - lần lượt hóa thành mây trắng trời xanh...Thời gian xin đừng trôi mau - mẹ bây chừ sóng dâng lên trán xin cho được phút giây thanh thản - mẹ hình dung ra máu thịt của riêng mình." Và có lời ru trong muôn trùng xa cách khi mẹ Thứ  trầm ngâm nhớ những giọt máu đời mình: "Con hời con hỡi hời con / bây giờ xong việc nước non con nằm / đời mẹ đã gần trăm năm / đời con son trẻ trăng rằm sáng gương / mẹ thương mẹ thương mẹ thương / ru con mắt mẹ khói hương nhập nhòa" (Trích trường ca Thưa mẹ - Lê Anh Dũng)

Ở góc độ nào của cuộc đời hình ảnh người mẹ đều có ảnh hưởng thực sự tới mỗi cuộc đời. Với nhà báo Nguyễn Đức Nam báo Công an TP Đà Nẵng anh viết về mẹ với tâm thế của người con đã trưởng thành nhưng vẫn đau đáu những ân tình người mẹ. Anh nhớ mẹ cả lúc ở gần bên anh nhớ mẹ mỗi khi lòng trống trơn và muốn về ẩn trốn bình yên bên mẹ đôi khi trong dòng chảy bộn bề của cuộc đời anh đứng lặng mà tâm hồn dâng sóng. Trong bài Mừng sinh nhật với lời đề tựa Để nhớ ngày sinh 26.11 và kính tặng mẹ anh viết : "Tháng ngày ngủ trong lòng Mẹ / Ngoài kia nắng lửa mưa ngàn /Quê nghèo bom rơi đạn nổ /Mong manh hạt bụi phận người." Và cũng có những điều anh chưa bao giờ dám nói trực tiếp với mẹ anh lại vin vào thơ: " Mẹ chừ da mồi tóc bạc / Liêu xiêu ngọn gió đông về/ Thương con ngậm ngùi nỗi nhớ / Một đời dầu dãi với quê / Con chừ bôn ba mọi nẻo / Phồn hoa sương gió dạn dày / Với quê chỉ là đứa trẻ / Với Mẹ chỉ là bào thai". Phố và quê cách nhau một đoạn đường nhưng đôi khi bộn bề cơm áo anh lại quên mình chưa làm tròn nghĩa vụ người con và có những phút không cầm nổi lòng mình anh đã nén lại cảm xúc: "Giấu nước mắt mỗi lần nhớ Mẹ / Lãng đãng mây bay phía cuối trời / Lồng ngực lép Mẹ ủ hoài đốm lửa / Mùa đông tựa cửa đợi con về." (Giấu - Nguyễn Đức Nam). Những câu thơ trong veo nỗi buồn và những khoảng lặng giữa bộn bề đời sống. Nhưng cái góc tâm hồn người con dành cho Mẹ là vĩnh viễn ngự trị vĩnh cửu trước thời gian. Anh vẫn tâm sự  "câu thơ hay nhất về Mẹ vẫn chưa được viết ra. Có khi mãi mãi chỉ là "món nợ"...

Với nhà báo nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh anh đã chiêm nghiệm mẹ trong chính mình. Anh có nhiều câu thơ đứt ruột viết về mẹ khi mái tóc đã hai màu sương gió khi lòng người đã truân chuyên bao nỗi nắng mưa mẹ lại là nơi để anh níu giữ bóng mình là nơi anh thổ lộ bao điều dâu bể : " Sẽ không còn lặn lội bờ sông / Những cánh cò trong lời ru của mẹ /Mới viết được đôi dòng như thế/ Bỗng bàng hoàng gặp lại nỗi đau xưa "( Không đề - Nguyễn Ngọc Hạnh). Tôi đọc được trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh một nỗi buồn ngưng đọng và lặng lẽ. Và chính nỗi buồn sự trống vắng và không gian trong thơ anh đã nói hộ lòng tôi những tình cảm về mẹ về cuộc đời . Đó là tình cảm chân thành không ngụy biện sự chân thành đến đớn đau: "Con đường quê dài như đời mẹ/Tuôỉ thơ buồn trôi giữa mù khơi/ Mẹ nhớ ai như sông nhớ suối / Sông dạt dào lòng mẹ đời tôi / Có những đêm tôi nằm thức trắng /Chênh chếch đời một nửa vầng trăng /Trăng nghiêng bóng mẹ trên đầu rẫy / Như gửi niềm đau xuống đất này ( Quê mẹ - Nguyễn Ngọc Hạnh)

Nhà báo - Đạo diễn Phạm Xuân Hùng có một bút danh thơ nhiều người biết đến là Từ Dạ Thảo. Anh đang công tác tại Trung tâm truyền hình Việt Nam tại tp Đà Nẵng. Đọc thơ truyện của anh tôi nhận ra dáng hình của một người góc cạnh. Xem những phim tài liệu do anh đạo diễn tôi lại nhận ra một Từ Dạ Thảo đắm say với cuộc đời. Hình ảnh người mẹ trong thơ anh khắc họa lên cái tảo tần của bao người phụ nữ khác trong cuộc đời với những câu ca dao nằm lòng trải nắng: "Những ca dao đầy ắp cánh cò và phận người lam lũ / Sao không về cùng tôi hương khói một lần / Khóc giữa bờ tre còn nguyên hai hàng địa chỉ/ Mẹ đi đồng cạn mẹ về đồng xanh"

Trong hành trang của mỗi cuộc đời ai cũng mang trong mình những lời dặn dò chở che của mẹ. Sống ở thác về không ai không qua khỏi vòng tuần hoàn đó. Hơn 20 năm  qua nhà báo Trần Trình Lãm sống trong ký ức của mình về mẹ. Mẹ anh đã đi xa. Đã về với mây ngàn và gió núi đã hóa thành hoa thơm quả ngọt trong đời. Anh là người có tâm hồn nghệ sỹ làm thơ chép dày cả sổ tay nhưng chẳng bao giờ công bố. Tôi đọc chùm thơ anh vừa gửi tới và nhận ra một tấm lòng thảo thơm với mẹ. Người hai thứ tóc người còn thanh xuân nhưng tôi tri kỷ với những vần thơ của anh về mẹ. Tôi đọc và ngấm những câu : "Khi con khóc trong đêm dài Mẹ thức / Mái nhà tranh gịot mưa ướt góc hè / Giọt lạnh Mẹ để trong lòng / Giọt ấm nồng Mẹ cho con thơm thảo /  Mẹ mớm vào môi con nụ hồng của đất / Mùi thơm của lúa trổ đòng đòng / Đôi cánh tay gầy Mẹ đung đưa chiếc võng / Giấc mơ con nghiêng ngã cánh diều / Con lớn lên kĩu kịt mẹ gánh gồng / Một đầu gánh nặng lòng ngoài mặt trận / Một đầu gánh đời con ngọt bùi hoa trái / Liêu xiêu nắng sớm mưa chiều (Con lớn lên trong đời mẹ tảo tần - Trần Trình Lãm).

Đi hết cuộc đời vẫn chưa thấu hết tấm lòng của mẹ. Vẫn trống vắng vô cùng trong những nỗi riêng chung. Nhưng tình mẹ vẫn song hành trong cuộc đời chúng ta như ánh lửa mỗi đêm đông giá lạnh như làn gió giữa trưa hè nắng gắt và chúng ta vẫn hồn nhiên hồn nhiên như trẻ nhỏ để được mẹ chở che vỗ về. Có vô cùng ngôn ngữ để viết về mẹ nói về mẹ. Tôi muốn mượn mấy câu  trong bài Nhớ mẹ  của nhà báo Đặng Ngọc Khoa để kết thúc bài viết này: "Mẹ như / mây trắng cuối trời / Con chạy lúp xúp / Cút côi cánh đồng / Làm sao / đi hết mênh mông /  Làm sao / đi hết tấm lòng Mẹ tôi".

N.T.A.Đ








 

More...

TỰA NHƯ TÌNH YÊU?

By Nguyễn Thị Anh Đào

 

Truyện ngắn: NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

...Nàng đi. Cái dáng nhỏ gầy khuất dần sau cổng công ty. Tôi ngó mãi và chợt khựng lại. Bao năm làm việc với nàng giờ mới nhớ ra chưa kịp biết ngõ nhà nàng trọ ở nằm trên phố nào.

Dắt xe ra cổng tôi nhấn ga phóng vù theo nàng. Một cuộc rượt đuổi ý nghĩ bắt đầu.

 - Ngõ Xoan tôi buột miệng. Nàng ở đó. Có giàn hoa bông giấy vàng rượm trong nắng cuối mùa. Một cái cửa sơn bằng màu cẩm thạch. Nàng dừng xe mở khoá đẩy chiếc Spacy vào nhà. Không khoá cửa. Tôi bước qua dãy hàng lang chật của khu nhà trọ. Nàng mướn nhà ở ngõ Xoan. Cái ngõ cách nhà tôi có mấy bước chân. Vậy mà?

3 năm. Tôi không hề biết nàng ở đó. Sáng chào nhau ở công ty rồi đường ai nấy đi việc ai nấy làm. Tôi không mấy can hệ với nàng. Vì hai nhẽ nàng xinh đẹp và giỏi giang... Và bởi tôi là sếp của nàng!

Cái ngõ nhỏ nằm sát bờ rào có trồng những chuỗi hoa Tigôn đang mùa nở rộ. Những cánh hoa hình trái tim lung linh trong nắng sớm. Nàng thích hoa Tigôn trắng. Tôi đoán thế. Loài hoa này tôi gặp một lần khi dạo chơi trên một nhà vườn Huế ở Kim Long. Tôi quen nhìn màu hồng của những cánh Tigôn hôm ấy lại lạc vào một thế giới toàn Tigôn trắng. Một bờ tường có hoa tigôn đang vươn mình cánh rộng.

Nàng thường mặc sơ mi trắng quần Jin và búi tóc. Trên bàn trang điểm của nàng. Luôn cắm một lọ Tigôn. Bình cẩm thạch. Trắng muốt. Đôi khi tôi thấy nàng mong manh. Dễ tan biến vào cái không gian rộng của phòng làm việc. Văn phòng công ty nằm sát biển. Mở cửa gió thốc. Lạnh. Mấy lần nàng ốm tôi nhìn thấy nàng lại càng mong manh hơn. Công việc của một trợ lý giám đốc như nàng khó mà lại khôn. Nàng là người tinh tế giỏi đối nhân xử thế. Sống hoà mình với mọi người. Nàng yêu nhạc Trịnh. Bị cám dỗ bởi những ca từ của Trịnh. Xối xả. Đớn đau và rất đời. Tôi cũng biết nàng yêu một người ở xa. Xa lắm... Những bước chân của nàng đi rất nhẹ. Phảng phất mùi nước hoa oải hương trong suốt và tinh khiết. Đôi mắt nàng đen láy. Điềm tĩnh và tự tin.

Có đôi khi tôi nảy ra ý định cần phải cầm nắm cái mong manh ấy. Lỡ một ngày khi trời đổ mưa ào ạt những thác lũ cuộn về. Biển sẽ dềnh lên. Tôi sợ nàng trôi mất giữa biển nước kia. Nhưng rồi khi đứng ở hành lang văn phòng và hút thuốc tôi mới sực nhớ ra mình đang ở một vị trí khó khăn để có thể tiến gần hơn. Dù là trong ánh mắt nhìn của nàng.

- Anh nên giảm thuốc lá. Không tốt cho sức khoẻ. Nàng đứng sau lưng tôi nói khẽ

- Nhưng thuốc lá làm cho tôi cảm thấy an tâm hơn với chính mình. Tôi nhìn ra biển và nói

- Không đúng anh đang tự đày bản thân. Nàng phân bua

- Thế em đã bị ai đày đoạ trong tình yêu chưa? Tôi lách qua chuyện khác đẩy nàng gần về phía mình

- Có. Người đó ở xa rất xa

Tôi cảm ơn cái buổi sáng đầu hạ oi nồng ấy. Buổi sáng nàng dành cho tôi một khoảng thời gian để toạ đàm mấy câu. Thú vị thật. Tôi thì nói dối mà nàng lại trả lời thật. Rất chân thành nữa. Nàng cứ như một tờ giấy trắng chưa bị ố màu vì bất cứ loại mực nào.

Buổi chiều. Tôi lên văn phòng muộn. Thấy nàng khóc. Lặng lẽ ở góc bàn làm việc của nàng những cánh hoa tigôn trắng đang rơi rụng. Từng mảnh tim vỡ trắng một góc bàn. Linh cảm về một điều chẳng lành. Tôi không dám hỏi nàng khi nàng khóc. Tôi chúa ghét phụ nữ khóc. Vì lúc đó đàn ông như thừa thải và chẳng làm được tích sự gì. Có chăng chỉ được vài câu an ủi suông mà cũng không biết lúc nói mình có nghĩ thế không. Không biết có người đàn ông nào nghĩ như tôi không.. Tôi lặng lẽ ghi vào tờ giấy vàng kẹp trên tập hồ sơ của nàng "Nếu em cần một bờ vai hãy đến...Z"

Tôi ra khỏi phòng và đi về ...Z. Điện thoại tít tin nhắn của nàng. "Em không muốn anh nhìn thấy em lúc này. Thật tệ". "Không sao em cứ tới". Tôi nhắn trong vô thức. Rồi send. Cũng vô thức bỏ lại điện thoại vào túi quần. Lơ đãng nhìn ra biển. Thành phố này thật nhỏ. Đi tiếng đồng hồ là hết mọi ngã đường. Lòng vòng quanh con đường vòng trên biển tôi mới nhớ ra cũng lâu lắm rồi mình không cùng ai đi dạo. Cuộc sống nó cuốn tôi đi với những con số những bản hợp đồng chi chít những bản vẽ những sắc màu...

Tôi có lần đã lang thang suốt buổi chiều trên cát. Nhặt những chú ốc đã bị sóng bào mòn nhẵn những vết dấu của thời gian. Rồi lại tự hỏi hình như nàng cũng như vỏ ốc kia kín đáo mà lại có tiếng vang trầm mỗi khi tôi áp vỏ ốc vào tai. Như tiếng của cả đại dương vọng về. Ầm ào. Mãnh liệt. Và...êm dịu

Nàng đến thật. Mắt mọng nước và hơi thở mệt nhọc....

Nàng ngồi đó và khóc. Nước mắt lặng lẽ chảy trên khuôn mặt trái xoan. Tôi không nói gì. Mà cũng không biết nói gì với nàng lúc đó. Biển phẳng và rất xanh. Biển không nối sóng mà nàng lại nổi bão. Bất giác tôi nhìn về nàng. Muốn dành cho nàng một niềm an ủi...nhưng đành rằng không thể. Phụ nữ khóc họ có cần đàn ông an ủi không. Khi nào thì phụ nữ khóc. Nàng không muốn nói với tôi niềm đau vừa đậu trong tim. Nàng cố trấn an mình bằng chính những giọt nước mắt để nó không vỡ òa.

- Chia tay rồi ư em? Tôi vụt hỏi nàng trong vô thức

- Có lẽ thế. Nàng nấc lên

Vì sao? Tình yêu làm người ta thay đổi hay chính vì sự nghiệt ngã của cuộc sống. Tôi đưa mắt nhìn nàng. Mấy năm cùng làm việc đó là lần đầu tiên nàng nhìn tôi không ngần ngại. Có chút ấm áp và gần gủi.

    - Em tự chia tay. Nàng nói. Không vì lý do gì cả. Em không đổ lỗi cho khoảng cách. Em chỉ biết mình đã yêu với một  sự ảo ảnh mù quáng. Yêu với một tình yêu tự em sắp xếp mọi thứ. Tự em lập nên một ngôi nhà mà ở đó gió thổi thông thốc hai phía. Không có hơi người...Nàng kể cho tôi đúng hơn là nàng đang refresh lại chính mình. Một cách rành mạch và logic. Tình yêu đó đến với nàng trong một ngày rất lạ. Có hoa có sôcôla và nến. Nàng bị mê hoặc trong thế giới tưởng như chỉ có nàng và người đó. Nàng không lãng mạn đến nổi phải bỏ tất cả để đi. Nhưng khi nghĩ tới việc mỗi ngày không nhìn thấy người đó không cãi nhau vài lời là y như nàng không thể bình yên. Thế giới của nàng mong manh. Chật những ký ức sủi tăm như một viên thuốc ngọt mà ngậm hoài sẽ đắng chát.

Nàng nói như đang độc thoại. Biển thốc gió. Ngoài kia những đọt sóng đang cố nhoài vào bờ. Bơi tới chỗ tôi và nàng đang ngồi.

Tối đó tôi có một giấc mơ khủng khiếp về nước. Nước nhấn chìm tôi. Tôi rơi lõm xuống biển nước và nghĩ đến ngày tận thế. Choàng tỉnh khi tin nhắn nàng đến "Anh ngủ ngon không?". Đó lại là lần đầu tiên nàng nhắn tin hỏi han tôi trong thời gian khuya khoắt. Lạ thật. Có gì làm nàng thay đổi chăng? Tôi nhớ cái thế giới bé nhỏ của nàng bên căn phòng trọ gần nhà tôi. Cái thế giới tôi chưa thể chạm tới trong từng mét vuông căn phòng chưa chạm tới những vật trang trí trong phòng. Và tôi cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ...chạm tới tay nàng.

"Anh vừa có một giấc mơ khủng khiếp. Anh bị chết chìm giữa một biển nước". Tôi nhắn lại cho nàng. Rồi co chân đạp phăng tấm chăn màu nâu. Nhìn đồng hồ 3h sáng. Ôi nàng thức cái giờ gì thế này. Sao nàng không ngủ mà lại nhắn cho tôi khuya thế. Buổi sáng tôi tới văn phòng trễ. Mệt mỏi rã rời vì giấc mơ quái ác đêm qua. Lạ thật .Nàng không đi làm. Nàng ở đâu .Đảo mắt nhìn quanh phòng. Lặng ngắt. Mấy đồng nghiệp ở bộ phận khách hàng đã đi hội nghị hết. Tôi cảm thấy trống rỗng. Muốn có ai đó để tâm sự. Muốn có ai đó để cùng thưởng thức một ly café. Chắc nàng đang ở bờ biển. Tôi tự hồ nghi điều đó. Chợt nghĩ về một khoảnh khắc rất đẹp của bình minh trước biển. Tôi khóa phòng và đi về ... Z.

Sáng nay nàng mặc áo hồng?

Hình như nàng đang viết gì đó. Trên bàn một xếp bản thảo. Tôi đứng sau lưng mà nàng không hay biết. Nàng đang sáng tác nhạc. Cây ghita màu cánh gián đang căng đầy những giây. Bàn tay nàng nhấn từng nốt nhạc. Tôi lại phát hiện ra một khả năng mới về nghệ thuật thứ 7 của nàng.

- Em thức cả đêm sao. Tôi đặt tay lên vai nàng

- Dạ. Đêm qua em đã muốn nhắn cho anh tới cùng. Nàng trả lời mà không nhìn tôi

- Tại sao?

- Em muốn được anh chia bớt những tâm sự trong lòng

Tôi không hiểu được nàng đang nghĩ về tôi như thế nào mà trả lời chắc bẩm thế..

          -Anh Lâm không thấy hôm nay em khác à. Nàng hỏi. Mắt vẫn không nhìn tôi.

-Khác gì em? Tôi vô thức trả lời. Chắc nàng đang nói tới màu áo đây. Mà

màu áo thì chỉ có nàng ưa màu trắng mặc toàn sơ mi trắng nên mới khác. Chứ người khác mà phụ nữ nữa biết bao nhiêu áo cho vừa. Hình dung tôi về nàng về cuộc sống ở đô thị mấy năm nay của nàng của một người ưa thích mạo hiểm ưa khám phá. Nàng ít khi tụ tập ở chỗ đông người. Mọi việc của nàng làm đều được lên lịch trước. Lịch bàn kín. Lịch trên bảng công tác kín. Cả thứ bảy và chủ nhật nàng cũng dành phần lớn thời gian đi chăm sóc khách hàng. Lúc mới về đây nhận công tác. Tôi cũng hơi tò mò vì sự nhạy cảm của nàng đối với công việc. Có lần sau khi họp Hội đồng quản trị nàng gặp tôi ở hàng lang. Đưa tôi một cặp tài liệu dầy cộp. Bảo là sếp đọc để biết thêm mấy đồng sự của mình ở công ty A B... Tối đó tôi làm việc ở cơ quan và đọc bằng hết tập tài liệu nàng đưa sáng nay. Kỳ lạ thật. Hàng loạt con số đã được thống kê đủ đầy và chi tiết. Tôi thường làm việc trực tuyến với nàng trên mạng. Nên ít khi trực tiếp nhìn nàng. Nhưng chính lúc này đây hình như giữa tôi và nàng không có khái niệm giữa nhân viên và sếp. Hay chính nỗi buồn đã giúp tôi gần lại bên nàng. Tôi cầm tay nàng không ngần ngại. Như một người bạn chia sẻ lúc buồn và vô vọng nhất. Cố gắng lên nhé Miên. Tôi an ủi nàng thế cố để mình thật bình tĩnh và can đảm. Đối với tôi phụ nữ như một miền sâu thẳm.

Có khi nào biển không có sóng?

Tôi nhẩm một mình như thế đủ để mình nghe nhưng nàng nhìn lại. Đối diện với tôi. Cuộc đời tôi có những cuộc gặp gỡ tình cờ để lại nhiều dấn ấn nhưng cũng có những cơ duyên để lại nhiều đau khổ. Rất ít khi con người lý giải được nỗi khổ của mình. Mà với tôi đó là nỗi khổ tình yêu. Tôi ít khi chịu cho mình va chạm vào thực tế những điều quá nhạy cảm như tình yêu. Hay tôi đã dành cho em khá nhiều tình cảm nên không dễ nguôi quên đến độ có thể. Đôi lúc tôi cũng chông chênh bên những bờ bến của những phút xao lòng trước một ánh mắt một mái tóc dài hay một tin nhắn...Phụ nữ hiện đại khiến tôi chống chếnh bởi nhiều điều. Nói vậy bởi ở nàng tôi vẫn nhận ra những điều giản dị của một người phụ nữ bình dị trong nhân cách và tâm hồn. Nói dại chứ hình như tôi đã mến nàng chăng? Đã thầm yêu dáng mỏng của nàng? Hay trái tim tôi đã bị nàng chinh phục

          Nhưng tôi biết hôm nay nàng đã đổi áo màu hồng

Tiên Sa tháng 5 năm 2009

N.T.A.Đ

More...

Chúc mừng bạn!

By Nguyễn Thị Anh Đào

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging

More...